Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 488 741 Lượt

Archive for Tháng Sáu 25th, 2010

Ngại- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/06/2010

NGẠI

Ngại mưa gió cứ dầm dề rã rích
Câu thơ hay mục vữa dưới tháp ngà
Bờ non sông rang dựng phía trời xa
Nghe nước mắt nhỏ bên trời lau lách

Những chủng tử đã làm nên tập hợp
Sợ mai sau dị dạng mãnh hình hài
Sẽ khổ đau tội biết mấy tương lai
Vì buổi ấy người tạo phôi hèn kém

Tiền nhân hởi, câu thơ vừa tương tiến
Ở trên cao ánh thép vụt sang lòa
Bàn tay vung, văng ngôn ngữ xa hoa
Nghèn nghẹn khí những học trò tâm huyết

Tội nhân nghĩa nghe rất gần thống thiết
Ngậm ngùi sao cơm áo sợ mồ côi
Được làm người cứ đây đó rong chơi
Ngòi viết gãy vẫn ghi đều trên giấy

Mong bình yên ngày mỗi ngày thức dậy
Cặm cụi cày chơn chất như nông dân
Không được mùa cũng đắp điếm tấm thân
Thời cơm áo mơ hồ quanh miếng thịt

Ngại mưa gió cứ dầm dề rã rích
Trắng đồng xanh ngập úng hết chữ tình
Sợ câu thơ chết đuối dưới dòng kênh
Sợ ý tưởng cóng dưới triền giông gió./.

Ngã Du Tử

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB2, Ngã Du Tử | 4 Comments »

Báo vẫn thơ và thơ vẫn hay- Mai Bá Ấn

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/06/2010

BÁO VẪN THƠ VÀ THƠ VẪN HAY
– TS. Mai Bá Ấn

Báo và Thơ, Thơ và Báo, ai có trước, ai có sau, chuyện cũng đã rõ rành rành rằng: Thơ có trước từ thời loài người chưa có chữ viết, riêng ở Việt Nam mình thì điều này lại càng rõ ràng hơn. Thế nhưng, đứng tại thời đương đại này, thử đặt câu hỏi đó cho bản thân các nhà báo, nhà thơ chúng ta, thì cũng không phải dễ trả lời. Có nhiều nhà báo nổi tiếng, suốt đời không làm nổi một câu thơ. Có nhà thơ nổi tiếng, suốt đời chưa hề viết một dòng tin ngắn. Có người Thơ trước, Báo sau. Lại có người Báo trước, Thơ sau. Và nhiều hơn là Báo và Thơ lẫn lộn chẳng trước chẳng sau… Thơ có thể xuất phát từ lúc chưa học chữ (nghĩa là chưa đòi hỏi qua đào tạo nghề… mà hình như cũng không có nghề… Thơ). Báo lại đòi hỏi phải là một nghề (Nghề làm Báo). Ý tôi muốn nói: có nhà  thơ, có nhà báo. Nhưng có nghề làm báo, mà không ai gọi nghề làm thơ. Nhà báo phải có thẻ hành nghề hẳn hoi, còn nhà thơ, cũng có thẻ, nhưng là thẻ Hội viên (để bọc túi chơi chứ không phải để hành nghề). Còn đã là nhà báo thì không có thẻ, ai cho anh vào hội trường, hiện trường để nắm thông tin mà viết (không Thông thì không Tin mà!). Không cho Thông (thông hành) vào hiện trường, lấy đâu ra Tin mà viết. Hơn nữa, dẫu có Tin nghe được, viết được chính xác Tin… cũng chẳng ai Thông… Và cuối cùng… cũng chẳng ai Tin! Nhưng thôi, bỏ qua chuyện chơi chữ, mặc dù chơi chữ rất hay, có khi dễ hiểu hơn những khái niệm lý thuyết mơ hồ! Thanh Thảo gọi: Thơ Báo là “Tháo bơ”, tôi thêm: Nhà báo là “nhào bá” (nhào vào trăm việc mà làm thành, hay là nhào nặn trăm thứ hùm bà lằng gì đó mà thành); nhà thơ là “nhờ tha” (chữ tha này quá đa nghĩa, tham nghĩa. Mà tham nghĩa quá, gọi là “tạ tham”, nên thôi đã là “tạ tham” thì  “tạm tha” phần giải nghĩa), … Đầy chất tượng hình cũng dí dỏm khôn lường, mà triết lý cũng ghê chứ không phải đùa chơi. Cứ ngẫm cái chuyện “nói lái” của nhà thơ phù thủy ngôn từ Bùi Giáng thì rõ hết. Ông “Bàng Dúi, Bán Dùi” này đã từng dịch và sáng tạo cả mớ sách triết nước ngoài mà ai cũng tâm phục, khẩu phục kia mà.

            Xin lỗi bạn đọc, vì đang viết bài về thơ của các nhà báo nên tôi cũng Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB2, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

An nhiên- thơ Tâm Khánh Út Linh

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/06/2010

AN NHIÊN
Thân tặng người Quảng Ngãi.

Dẩu không
     cau sáu
            bổ ba,
Vẫn
    an nhiên
       nhặt
               mấy tà huy bay.
Đâu cần
    phải
       siết
            chặt tay?
Mặc
    người vô ngã
       mặc
           ngày trôi qua.
Tửu phùng
       chuốc chén
            hoàng hoa,
Cười
    vang động
        khắp
            thiên hà
                  quanh đây…

Tâm Khánh Út Linh

Posted in 01. Thơ, CB2, Tâm Khánh | Leave a Comment »

Tình xưa- thơ Tâm Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/06/2010

TÌNH XƯA
“ Đập cổ kính ra tìm lấy bóng”

Tháng năm
         trời vào hạ,
Chân in dấu
              phượng hồng
Rộn lòng em – bản ngã !
Vòng tay ?
         lấp chờ mong.
Anh ơi !
Em mãi đợi,
Rét mướt. . .
              cả giấc nồng.
Trời Cali
         cách biệt
Có đếm nổi
            ngóng trông ?
Thuở chờ đợi
            thời gian !
Ôi rét mướt,
Thúc dùm tôi ,
           nhanh nhé
                    vó câu ơi !
Ép không gian
            của nửa vòng trái đất,
Cong thật nhiều
          để chỉ. . .
                   một bước chân !
Yêu nhau đi
          dù chỉ có một lần,
Vội vã,
        dấu thật sâu
                  trong hoài niệm. . .

Tâm Khánh

Posted in 01. Thơ, CB2, Tâm Khánh | Leave a Comment »