Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Ridiculous

    Color explosion

    JWL8376  Cuckoo..

    Desert River Clouds

    Dragonfly

    Chrysis duo

    Smoky Mountain Blaze

    Out and up.......

    apricot jam _ week 25/52

    Peaceful

    Thêm
  • Tổng lượt xem

    • 447,464 Lượt

Archive for Tháng Mười Một, 2010

Hai bài thơ về Nguyễn Vỹ và Tế Hanh của Trần Ngọc Hưởng

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Về một tài thơ
Nhớ Nguyễn Vỹ

Phải đâu chiêng trống xập xoèng
Khiến thiên hạ đổ nhau xem…trở vào!
Chỉ vì tài mọn chí cao
Mà ông lập dị như bao kẻ từng…

Rỡ ràng đáng mặt thi nhân
Vào tù ra khám gian truân đủ mùi
Trót sinh lỡ buổi giao thời
Nước nhà ly loạn, cảnh đời nhiễu nhương

Gửi Trương Tửu…chửi mười phương
Chán chường cái nghiệp văn chương … say mèm!
Sáng ra tỉnh dậy lại quên
Lại hì hục viết… như điên như cuồng

Chợt nhìn chó gặm trơ xương
Mỗi lần cầm bút chạnh thương nỗi mình
Tri âm đâu thể vô tình
Đọc thơ chắc bật khóc lên bao lần

Có gì như… giọt bâng khuâng
Sương hay lệ cứ rơi dần … dần rơi!
Chơi vơi nào khác kiếp người
Nhà tan nước mất một thời tối đen

Hoàng hôn xếp chữ ra hình
Mỗi câu hai tiếng giăng thành cò bay
Bâng khuâng nhung nhớ đong đầy
Tiếng chuông chùa khiến người ngây mắt nhìn…

Một hồn thơ Quảng Ngãi mình
Đa tài đa cảm đa tình… đào hoa
Chân dù bước lạc miền xa
Còn nguyên bóng dáng quê nhà trong tâm

 

Trang tình đầu
Nhớ Tế Hanh

Nghẹn ngào từ tuổi đôi mươi
Những ngày nghỉ học đâu lời vu vơ?
Trà Bồng sóng biếc đôi bờ
Người hiền tha thẩn với thơ… trọn dòng

Chuyện trò thầm thỉ cùng sông
Ly hương lạc giữa bụi hồng tha hương
Mảnh hồn làng, cánh buồm giương
Tim thơ hai nửa yêu thương đủ đầy

Lời tình theo nhịp tháng ngày
Đường hào ụ súng men say gập ghềnh
Tay thơ dệt nỗi lòng mình
Lặng nghe tiếng sóng vỗ tình Hàng Châu

Heo may cạn chén dài lâu
Võng trăm năm mắc hai đầu nhớ thương
Vùi lòng câu chuyện quê hương
Đâu đây lời của con đường quê xa

Hai đầu công tác hai ta
Vườn xưa,  Đi suốt bài ca lửa hồng
Đã cùng trở lại bên sông
Neo thuyền thơ giữa dòng trong soi mình

Trà Bồng xanh quặn lòng xanh
Trên vai chưa nhẹ gánh tình nặng mang
Cảm ơn sông đã dịu dàng
Cho ai đọc lại mãi trang tình đầu

30 – 10 – 2010
Trần Ngọc Hưởng

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Gió lạ- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

GIÓ LẠ

Chưa yêu hết
Sao vội nói chia xa
Cho giông bão đốn ngã cây vườn nhà
Qua bao năm ta vun trồng chăm sóc
Cơn gió lạ làm gãy cành
Chim về ngơ ngác
Đắng đót mùa, đắng đót nụ hoa
Mười mấy năm quen hơi
Bỗng một ngày thành lạ
Bởi cơn gió vô tình thổi qua vườn nhà
Làm vỡ hạt sương lung linh mắt lá
Và em ơi,,,
Cơn gió lạ, chỉ là – gió lạ
Vụt đi qua làm rụng lá, lộn mùa

Nếu còn yêu xin cúi xuống – ngày xưa
Cây vườn nhà nhón chân
khắc tên nhau thành sẹo
Và có lúc
Ta ném vào nhau
Những ngôn từ cạn kiệt
Cây vườn nhà
Mưa cầm chỉnh trút trăng

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Chiếc ghế- thơ Phạm Thanh Truyền

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Chiếc ghế!

Lạnh lùng chiếc ghế trống
Vô hồn chiếc ghế trống
Ngẩn ngơ chiếc ghế trống
Chơ vơ ghế vô hồn!!!

Lãng đãng quanh căn phòng
Mùi hương nào rơi lại
Dấu chân ai ngần ngại
Lang thang ở quanh đây…

Em đi tháng ngày dài
Lặng lẽ người ở lại
Lòng thẩn thờ ngây dại
Ngắm nhìn ghế ngu ngơ

Em đi rơi vần thơ
Nằm chơ vơ trên ghế
Trái tim anh ngạo nghễ
Cúi nhặt vần thơ rơi…

Phạm Thanh Truyền

Posted in 01. Thơ, CB2, Phạm Thanh Truyền | Leave a Comment »

Miếu thờ Âm Hồn- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Miếu thờ Âm Hồn

Những con sóng từng chở hồn anh đi lang thang trong đêm bão
Những con sóng trở lại
Nhưng anh vẫn không về
Miếu thờ âm hồn dựng bên bờ An Chuẩn
Khói hương bay nối kết những oan hồn
Anh không về bằng tấm lưng mốc thích
Nên hồn anh xanh thẳm khói nhang bay
Chiều nay
tôi nhìn Miếu thờ Âm Hồn biển ngoạm
Biển nuốt đi nhà cửa vợ con anh
Hồn của anh
Biển tha đi lần nữa
Chẳng còn đừơng trở lại
thế gian ơi.

Bùi Minh Vũ.11-2010

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Gõ núi- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

GÕ NÚI

Bồ Đoàn* gối hạt bụi thiền
Bước ra vấp nắng bên hiên vàng vàng
Giọt sương vừa rớt vừa tan
Chồi xanh tách vỏ nách tàn cây khô

Mái chùa cong tiếng Nam Mô
Nghe sen ngoi dậy dưới hồ Tịnh Tâm
Gió xô cửa Phật lặng câm
Đưa tay ru nắng, nắng đầm đìa tuông

Lục bình trôi tím nỗi buồn
Ai ngồi vớt rượu Làng Chuồn mà say
Hương Giang đắm đuối – mây bay
Tiếng ve rát nắng, đỏ tay phượng hồng

Áo em trắng vạt – nghiêng sông
Tôi về vò nắng, đồng đồng câu thơ
Tôi về ôm Huế mộng mơ
Lặng thinh gõ núi, dội bờ nghìn năm

Nguyễn Tấn On

* Bồ đoàn là gối dùng để ngồi thiền

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyễn Tấn On | 2 Comments »

Sông Trà- thơ Hạ Thị Mai Nguyệt

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

SÔNG TRÀ

Tôi vẫn thường đứng ở bên cầu
Cứ mỗi sáng chờ bạn cùng đi học
Thân yêu quá dòng sông Trà trước mặt
Nước lững lờ cuốn chiếc lá buông xuôi

Thiết tha sao hai tiếng sông Trà
Là Quảng Ngãi là quê hương tôi đó
Đẹp làm sao mỗi sáng bình minh
Màu sương khói bay là là mặt nước
Mặt trời mọc dòng sông thêm rực rỡ
Chiếc gương lớn soi trong ánh ửng hồng

Có lắm mùa hè dòng nước chẳng chảy xuôi
Dòng sông lớn mênh mông như đồng cát
Trong len lỏi một vài con nước nhỏ
Chảy êm đềm cho tiếng cả dòng sông

Mùa nước lũ dòng sông mang màu đục
Chở phú sa bồi đắp những mầm xanh
Để từ đây la ruộng đồng trù phú
Là quê hương xanh ngắt một màu
Là cuộc sông vùng quê đang rạo rực
Là mầm xanh là Quảng Ngãi tương lai

Dòng sông Trà những mùa nước đi qua
Làm xao xuyến bao người dân xa tỉnh
Nhớ cá bống kho tiêu, don sông Trà ngọt dịu
Nhớ đôi bờ… tre đổ bóng trên sông

1/6/2005
Hạ Thị Mai Nguyệt

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB2 | Leave a Comment »

Nhóm lá sầu đông- tập thơ Nguyễn Đức Trung

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2010

TNQN vừa nhận được tập thơ “Nhóm lá sầu đông” từ tác giả Nguyễn Đức Trung gởi tặng. “Nhóm lá sầu đông” là tập thơ thứ hai của anh sau tập “Một thoáng đơn phương” đã xuất bản hồi năm 2008. Điều đặc biệt hơn, “Nhóm lá sầu đông” là tập thơ được Hội Văn học nghệ thuật Quảng Ngãi xét chọn tài trợ toàn bộ chi phí xuất bản. Trang TNQN chân thành cảm ơn tác giả đã gởi tặng và trân trọng giới thiệu tập thơ với quý bạn đọc cùng bạn bè thân hữu.

Nhóm Lá Sầu Đông
Nguyễn Đức Trung

Hội Văn học nghệ thuật Quảng Ngãi, 2010
Khổ: 12 x 19cm
Số trang: 63

Posted in 06. Giới thiệu sách, Nguyễn Đức Trung | Leave a Comment »

Dáng xưa- thơ Xuân Thới

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/11/2010

DÁNG XƯA

Sáng nay thức giấc lòng buồn quá
Văng vẳng đâu đây điệu Nam bình
Xao xuyến niềm riêng hồn ngây dại
Nhắc nhớ – xưa – người em Đế kinh
*
Con đường trong “Nội” ngày xưa đó
Rợp mát bên lề những bóng cây
Rợp cả tình tôi trời hoa mộng
Trăm năm nguyện ước đã đong đầy
*
Bỗng một ngày kia mất tin em!
Con đường trong “Nội” vẫn còn ngyên
Hàng cây như cũng buồn hiu hắt
Rủ bóng bên lề đứng lặng yên
*
Chuyện lòng những tưởng đã phôi pha
Tình cờ oan khuất tháng năm qua
Gặp em, em gái miền Vương cát
Sống lại vô vàn kỷ niệm xưa!
*
Sao em không nói giọng quê hương
Thanh thoát như thơ, khúc Nghê thường
Êm ái ru đời đan lưới mộng
Cho trời thêm thẳm, gió thêm hương

Xuân Thới

Posted in 01. Thơ, CB2, Xuân Thới | Leave a Comment »

Ngày đông với Mẹ tôi- thơ Hồ Nghĩa Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/11/2010

Ngày đông với Mẹ tôi
Nhớ Mẹ

Ông tha mà bà không tha…”*
Gió giông bão lụt gò xa đồng gần
Ngày đông rét lạnh bao lần
Nhìn con nước lớn ngại ngần Mẹ tôi

Ông trời nặng hạt mưa rơi
Trút cơn giận dữ xuống nơi quê nghèo
Miếng cơm manh áo gieo neo
Bếp hồng nhen nhúm lửa reo khói mờ

Dù là nguyện ước trong mơ
Mong cho hửng nắng Mẹ hơ lúa mầm
Chiều đông trời lại mưa dầm
Đung đưa con trẻ tay cầm dây nôi

Hai ba tháng mười** đến rồi!
Nước lên, nước xuống thiệt đôi mùa màng
Dù cho bão lũ bẽ bàng
Kiếm ăn Mẹ bước đò giang sá gì?

Quê nghèo nên chẳng có chi!
Một lon gạo ẩm củ mì đọt lang
Chén cơm Mẹ bới trên bàn
Đàn con xúm xít ăn ngàn hạt vơi

Ngày đông Mẹ lại trách trời!?
Gây mưa bão lụt khiến người lầm than…
Ngày đông nhợt nhạt lá vàng
Còn tôi thờ thẫn lau hàng lệ rơi!

14/11/2010
Hồ Nghĩa Phương

* “Ông tha mà bà không tha”: Câu ca xưa.
** Theo quy luật tự nhiên ở miền Trung từ nay đến 23/10 Âm lịch thường xảy ra lũ lụt.

Posted in 01. Thơ, CB2, Hồ Nghĩa Phương | Leave a Comment »

Hai bài thơ Mai Thanh Ngọc

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/11/2010

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

Tôi đi bước thấp bước cao
Người như quờ quạng xa xôi nhớ về
Miền Trung thương đất vùng quê
Lũ qua vướng lại bao la là sầu

Dân nghèo sống với nương dâu
Con trâu cái cuốc lũ về tìm đâu
Nhà tranh xơ xác ố màu
Phên tranh phên gạch phủ toàn bùn non

Phố nghèo mất cả lối mòn
Bờ tre giếng nước ngã màu phèn chua
Bé về sau lũ sau mưa
Tìm đâu ra cặp hôm nao đến trường

Thương về mảnh đất cố hương
Cơm hai bữa thiếu ngày ngày âu lo.
Xa quê sầu lại tiếp sầu
Lòng đau đáu nhớ dân nghèo Miền Trung.

Đông Bắc Hoa Kỳ 11/16/2010

CHÍ TRAI

Mười năm bạn nhớ làng thương
Tôi đi ngoảnh lại dặm đường khá xa
Đời trai thỏa chí bôn ba
Gian nan thấy bóng quê nhà chở che.

4/2005
Mai Thanh Ngọc

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB2 | Leave a Comment »

Ba bài thơ của Trương Xuân Huy

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/11/2010

MÙA HÈ ĐÀ LẠT

Ở đây không bóng cây me
Không hồng phượng vĩ, không ve gọi mùa
Không vàng ửng lúa đong đưa
Không bèo ao tím, không dừa ven sông
Ở đây rừng thông, rừng thông
Đồi xanh chen với lũng hồng nhấp nhô
Ở đây có bốn mùa thơ
Bốn mùa xuân, bốn mùa mơ mộng và
Bốn mùa yêu của cỏ hoa
Chợt sân lớp vắng biết là hè sang.

MÀU THU ĐÀ LẠT

Ở nơi đây không rõ một mùa thu
Không thảng thốt sắc phong màu lá đổ
Không queo quắc sắc bàng rơi hẻm phố
Không đìu hiu ngõ trúc giục lòng se.

Thu ở đây như mượn ở đâu về
Nghe khắc khoải những mảnh đời chia biệt
Nghe xa vắng những gì không đích thực
Nghe mơ hồ khói núi buổi chiều hôm.

Thu là khi không có việc chi làm
Thu là nhớ khi chẳng gì để nhớ
Thu là tịnh khi mình nghe mình thở
Thu là thu vọng lại tiếng thu xưa.

Thu là ta chiều lá lạ thay mùa.

NGÀY XUÂN NÓI VỚI HOA VÀNG

Nắng gió xuân đồng điệu với hoa vàng
Hơi đất ẩm, nẩy bừng hoa khắp nẻo
Nắng thủy tinh bầu trời xanh trong trẻo
Mắt em nhìn đôi mắt thẳm trong vui

Hoa trong vườn đồng loạt trổ vàng tươi
Vàng rực rỡ một sắc vàng vương giả
Vàng hoa bí qua đêm vàng đến lạ
Cội mai già rắc cánh ánh vàng sân.

Hoa cúc vàng luống luống sáng từng bông
Hương mướp ướp thơm giàn vàng đến nhụy
Cải ngồng vàng như chưng trong lọ quý
Hoa một mầu vàng ánh cả trời xuân.

Áo em vàng rực ngực sáng phòng anh
Em có mặt lá xanh càng điểm đính
Ngày xuân nói với hoa vàng óng mịn
Chào mùa xuân! Hoa như nở vì nhau.

Trương Xuân Huy

Posted in 01. Thơ, CB2, Trương Xuân Huy | Leave a Comment »

Khúc tâm tình của người con trai xóm “Gò mạ”

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/11/2010

KHÚC TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI CON TRAI XÓM “GÒ MẠ”

* Lê Ngọc Trác

 

Cầm trên tay tập thơ “Thầm thức cùng tiếng chim” còn thơm mùi mực mới của anh Trần Phố từ Đăklăk gởi tặng, lòng tôi trào dâng xúc động. Tôi thật sự mừng cho anh Trần Phố vừa cho ra đời thi phẩm thứ hai sau tập thơ “Hoa trong cỏ” xuất bản từ năm 1992. Và, tôi chợt nhớ lại ngày xưa ở quê nhà Quảng Ngãi thân thương. Ừ, đã gần 40 năm rồi! Tôi và anh Trần Phố bặt tin nhau. Ngày xưa… chúng tôi là những người con của ruộng đồng lên tỉnh học. Tôi và anh cùng ở trọ chung nhà của một người bác họ dưới chân núi Thiên Bút. Ngày ấy, trong mắt tôi: Trần Phố là một người anh chăm học, học giỏi, lúc nào cũng nghiêm nghị như một cụ đồ. Bên trong cái vẻ ít nói, trầm ngâm, chững chạc ấy, là một tâm hồn nghệ sĩ. Thế rồi tôi xa quê hương. Anh và tôi xa nhau. Mãi đến năm 2009 vừa qua mới biết tin nhau. Chúng tôi chỉ liên hệ qua điện thoại và đọc tác phẩm của nhau qua internet. Tôi mừng khi biết anh công tác trong ngành giáo dục và có nhiều bài thơ hay đã đi vào lòng người yêu thơ.

Để cho lòng mình lắng lại trước những kỷ niệm, tôi đọc “Thầm thức cùng tiếng chim”. Đây là lần đầu tiên tôi đọc được nhiều bài thơ của Trần Phố.

“Thầm thức cùng tiếng chim” gồm 47 bài thơ anh viết về tình yêu quê hương, về nghề, về những cái đẹp trong cuộc sống. Trong những trang đầu của tập thơ, Trần Phố tâm sự: “Làm người cũng cần chọn cho  mình một sân chơi mà mình yêu thích, vừa có ích cho mình, vừa phục vụ cho đời, tôi chọn sân chơi trí tuệ, tài hoa và tao nhã: sân chơi văn nghệ, sân chơi thi ca. Trên cái sân chơi ấy có khi được, khi chưa được, nên thơ cũng có bài hay, bài chưa hay, đó là lẽ thường tình. Nhưng có một điều chắc chắn là tôi luôn hướnmg tới chân – thiện – mỹ, trong sáng, giản dị, cao thượng, cao cả, vì con người, vì cuộc đời. Bằng nghề ấy, bằng sân chơi ấy, tôi muốn vươn lên trên cái tầm thường và hướng tới niềm vui thanh cao”.

Chân thật và bộc trực làm Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB1, Lê Ngọc Trác | Leave a Comment »

Ru bóng tàn thu- thơ Nguyễn Hoàng Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/11/2010

RU BÓNG TÀN THU

Tôi nằm ru nỗi cô đơn
Nghe tàn thu rụng những cơn mộng về
Hồn tôi khi tỉnh khi mê
Trên dòng thu úa chảy thê thiết buồn…

Tôi nằm ru nỗi tình câm
Có loài hoa nở âm thầm trong mơ
Tàn canh tỉnh giấc bơ vơ
Còn nghe mấy sợi hương hờ hững bay…

Tôi nằm đợi bóng ai đây
Về trong huyễn mộng tiếng hài yêu thương
Tiếng mưa rơi suốt đêm trường
Như lời kinh dắt nỗi tương tư về…

Tàn thu 2010
Nguyễn Hoàng Dương

Posted in 01. Thơ, CB1, Nguyễn Hoàng Dương | Leave a Comment »

Mùa đông Lý Sơn- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/11/2010

Mùa đông Lý Sơn

Cái se lạnh của mùa đông
đường đất đỏ vào nhà em chởm chơ
xóm nhỏ ven sông* tốc mái
sóng biển hãi hùng

cánh đồng tỏi ngã nghiêng màu nước bạc
lũy tre làng quằn quại giọt mưa rơi
bà mẹ già đợi con ngày biển động
Lý Sơn ơi! Sóng gió bão bùng

anh có những ngày mùa đông Lý Sơn
lúc thiếu gạo, đèn dầu không thắp được
và anh có em như có niềm ao ước
kỷ niệm dồn về bão tố mùa đông.

Hà Quảng

* ven sông: cách gọi của người dân Lý Sơn

Posted in 01. Thơ, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Ký sự ngày về- thơ Lê Ngọc Trác

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2010

KÝ SỰ NGÀY VỀ

1.
Năm mươi năm lưu lạc
Tôi trở về thăm lại quê hương
Nơi Má sinh ra tôi
trên cánh đồng chiều thơm mùi rơm rạ
Trong tôi
có phù sa sông Vệ
có ánh trăng vàng Nghĩa Hiệp thân thương

2.
Đứng bên dòng sông Vệ
Tôi bật khóc như em bé lên ba
Những giọt nước mắt buồn vui trong ngày về
Rơi xuống dòng sông quê
Nước sông Vệ cuộn trôi về biển lớn
Như bao cuộc đời
Nổi trôi theo con sóng thời gian

3.
Hải Châu
Đất mẹ của ta ơi!
Bao năm rồi
Quê nhà vẫn nghèo
như cây lúa, củ khoai
èo uột trên cánh đồng miền Trung nắng lửa mưa sa
Những cánh đồng như nhỏ lại
Nghĩa địa làng như rộng thêm ra
Người sống, người chết
Chen nhau hiện diện thấm đẫm nghĩa tình
Trong cuộc sống thường ngày hôm nay.

4.
Nhìn em bé nhảy lò cò trước sân đình
Tôi gặp lại tuổi thơ mình ngày cũ
Bạn bè tôi
Thuở đá cầu, đánh đáo, tắm sông…
Giờ nơi đâu?!
Bạn tôi
Đứa đi du kích
thành liệt sĩ
Đứa nhảy lên rừng
giờ là thương binh
Đứa đi lính cộng hòa
Sau bao năm cải tạo
Theo diện H.O giờ sống ở xứ người xa lạ
Có nhiều người xa quê
Đi kinh tế mới không về
Bạn bè tôi đã xa…
giờ rất xa !

5.
Anh đứng bên này dòng sông Vệ
Nhìn mây phủ núi Đất mờ xa
Thầm gọi tên em trong nỗi nhớ
Anh trở về
Tìm lại vuông cỏ hẹn ngày xưa
Thơm lừng mùi hương hoa dủ dẻ
Anh mãi tìm
mà không gặp, em ơi!
Chỉ thấy
mây trắng buồn trôi
trên phương trời kỷ niệm !…

Lê Ngọc Trác

Posted in 01. Thơ, CB2, Lê Ngọc Trác | 1 Comment »

Vỗ bàn tay- thơ Tâm Bình

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2010

Vỗ bàn tay

Từ nghe kết sử qua miền
Nỗi niềm lặm lụy chung riêng vô tình
Đài gương chùng đọng tử sinh
Trùng phùng hư ảo diễn trình cuộc chơi
Triều dâng con nước tràn vơi
Hợp tan mấy bận giữa đời thực hư
Đêm về khâm liệm tâm tư
Hòa tan lệ xót trúc từ bút tâm .

Nghe từng nhịp bước hành thâm
Cất lời ẩn mật thì thầm xa đưa
Đi vào tận cõi nghàn xưa
Thu phong cổ độ chiều mưa lá vàng
Điểm dài theo dấu sơ hoang
Bây chừ – mộng hẹn – ngỡ ngàng chiêm bao.

Trăng sao mờ tỏ trên cao
Bước chân dò dẫm lối vào nẻo xa
Sợi buồn kết hạt không hoa
Kết duyên dáng mộng trên tà mê mơ
Thời gian đều nhịp hửng hờ
Sát na quyền biến nào chờ đợi ai
Vỗ bàn tay ! Động thiên thai !
Và ngân hà động ngàn mây ráng chiều .

Lời kinh vụt cháy sơ liêu
Soi hình bóng đợi ngược chiều vô dư
Thênh thang trong cõi sa mù
Giai âm khởi nhịp tình thu vọng ngàn.

Kim Liên, ngày 11/6/2002
Tâm Bình
—————————————————————–
Nguồn: giaodiemonline.com

Posted in 01. Thơ, CB2, Tâm Bình | 2 Comments »

Cảm tạ quê nhà- thơ Ngô Vy Chinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2010

Cảm tạ quê nhà

(Thương tặng quê nhà Quảng Ngãi)

“ô hay. buồn vương cây ngô đồng
vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông”

có phải xa quê lòng nhớ xứ
nhớ vần thơ đẹp nét thu phong
tà dương thạch bích mây soi bóng
rơi chút hoàng hôn gợi nhớ nhà
thiên ấn trầm tư chuông mõ phật
mà sao trần thế lắm thương đau
nón lá chân quê cô gái quảng
cõng chồng con, cõng cả long đong
quế cay- đường ngọt nên duyên thắm
gò núi gào thương nắng nội đồng
núi thắm non cao mờ khói sóng
chiều minh long nhớ sớm sơn hà

sơn nữ xiêm y kiều diễm quá
trà bồng ơi! lừng lựng quế thơm da.
ta ngây ngất men cần say đắm
mắt em buồn với nét dại hoang xa
ba tơ hỡi! thu vàng nắng đổ
rừng thêm xanh chim hót tung cành
ngày xa xứ tuổi đời xế bóng
trong chiêm bao vọng tiếng chim gù
thơm mắm sa huỳnh, mì ngon sông vệ
cầm thành xưa gióng vó ngựa thiên thu
ai chửa “khóc” tô “Don” xứ quảng
là mất đi hương vị quê nhà
ai chưa khóc trong mùa bão lũ
hiểu làm sao nỗi khổ quê ta.

lặng dấu chiêm bao
ngang qua đời ta
mối tình vụng dại
để lại đời ta
bao tháng năm dài
bốn mươi năm sau
tình cờ
gặp lại
ngàn xưa tràn về!
tóc ngả màu rêu – cỏ úa
tình vẫn còn nguyên
thơ thuở
yêu nhau tình thật
như đùa
mắt đã nhìn nhau
không thề
cuộc đời về đâu –
xin thua
em vẫn còn ta – thuở nọ
ta vẫn còn em – hôm nào
ta không còn – ta nữa
em không còn em – hôm nào
nên tình – lặng dấu chiêm bao.

Ngô Vy Chinh
—————————————————————-
Nguồn: Thơ- Nhạc- Họa Quảng Ngãi, NXB Lao động, 2006.

Posted in 01. Thơ, CB2, Ngô Vy Chinh | Leave a Comment »

Ngô Vy Chinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2010

NGÔ VY CHINH

Tên thật: Ngô Đình Tự, sinh năm 1945 tại Nghĩa Hành.
Hiện ở thị trấn Di Linh, Lâm Đồng.
Đã xuất bản: Một thoáng thơ về (2004)
——————————————————————
Nguồn: Thơ- Nhạc- Họa Quảng Ngãi, NXB Lao động, 2006.

Posted in 15. Tác giả, Ngô Vy Chinh | Leave a Comment »