Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Selsey Life Boat Station

    Compass Plant (Silphium laciniatum)

    Squirrel in the undergrowth D50_9462.jpg

    Winter Paradise

    Boiling sky

    Peek

    Mauro Corona

    Flares...

    ospreyflt1-3

    ❤️Polar Bear Taxi... [EXPLORED]

    Thêm
  • Tổng lượt xem

    • 447,562 Lượt

Cảm tạ quê nhà- thơ Ngô Vy Chinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2010

Cảm tạ quê nhà

(Thương tặng quê nhà Quảng Ngãi)

“ô hay. buồn vương cây ngô đồng
vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông”

có phải xa quê lòng nhớ xứ
nhớ vần thơ đẹp nét thu phong
tà dương thạch bích mây soi bóng
rơi chút hoàng hôn gợi nhớ nhà
thiên ấn trầm tư chuông mõ phật
mà sao trần thế lắm thương đau
nón lá chân quê cô gái quảng
cõng chồng con, cõng cả long đong
quế cay- đường ngọt nên duyên thắm
gò núi gào thương nắng nội đồng
núi thắm non cao mờ khói sóng
chiều minh long nhớ sớm sơn hà

sơn nữ xiêm y kiều diễm quá
trà bồng ơi! lừng lựng quế thơm da.
ta ngây ngất men cần say đắm
mắt em buồn với nét dại hoang xa
ba tơ hỡi! thu vàng nắng đổ
rừng thêm xanh chim hót tung cành
ngày xa xứ tuổi đời xế bóng
trong chiêm bao vọng tiếng chim gù
thơm mắm sa huỳnh, mì ngon sông vệ
cầm thành xưa gióng vó ngựa thiên thu
ai chửa “khóc” tô “Don” xứ quảng
là mất đi hương vị quê nhà
ai chưa khóc trong mùa bão lũ
hiểu làm sao nỗi khổ quê ta.

lặng dấu chiêm bao
ngang qua đời ta
mối tình vụng dại
để lại đời ta
bao tháng năm dài
bốn mươi năm sau
tình cờ
gặp lại
ngàn xưa tràn về!
tóc ngả màu rêu – cỏ úa
tình vẫn còn nguyên
thơ thuở
yêu nhau tình thật
như đùa
mắt đã nhìn nhau
không thề
cuộc đời về đâu –
xin thua
em vẫn còn ta – thuở nọ
ta vẫn còn em – hôm nào
ta không còn – ta nữa
em không còn em – hôm nào
nên tình – lặng dấu chiêm bao.

Ngô Vy Chinh
—————————————————————-
Nguồn: Thơ- Nhạc- Họa Quảng Ngãi, NXB Lao động, 2006.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: