Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 705 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 27th, 2010

Hai bài thơ về Nguyễn Vỹ và Tế Hanh của Trần Ngọc Hưởng

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Về một tài thơ
Nhớ Nguyễn Vỹ

Phải đâu chiêng trống xập xoèng
Khiến thiên hạ đổ nhau xem…trở vào!
Chỉ vì tài mọn chí cao
Mà ông lập dị như bao kẻ từng…

Rỡ ràng đáng mặt thi nhân
Vào tù ra khám gian truân đủ mùi
Trót sinh lỡ buổi giao thời
Nước nhà ly loạn, cảnh đời nhiễu nhương

Gửi Trương Tửu…chửi mười phương
Chán chường cái nghiệp văn chương … say mèm!
Sáng ra tỉnh dậy lại quên
Lại hì hục viết… như điên như cuồng

Chợt nhìn chó gặm trơ xương
Mỗi lần cầm bút chạnh thương nỗi mình
Tri âm đâu thể vô tình
Đọc thơ chắc bật khóc lên bao lần

Có gì như… giọt bâng khuâng
Sương hay lệ cứ rơi dần … dần rơi!
Chơi vơi nào khác kiếp người
Nhà tan nước mất một thời tối đen

Hoàng hôn xếp chữ ra hình
Mỗi câu hai tiếng giăng thành cò bay
Bâng khuâng nhung nhớ đong đầy
Tiếng chuông chùa khiến người ngây mắt nhìn…

Một hồn thơ Quảng Ngãi mình
Đa tài đa cảm đa tình… đào hoa
Chân dù bước lạc miền xa
Còn nguyên bóng dáng quê nhà trong tâm

 

Trang tình đầu
Nhớ Tế Hanh

Nghẹn ngào từ tuổi đôi mươi
Những ngày nghỉ học đâu lời vu vơ?
Trà Bồng sóng biếc đôi bờ
Người hiền tha thẩn với thơ… trọn dòng

Chuyện trò thầm thỉ cùng sông
Ly hương lạc giữa bụi hồng tha hương
Mảnh hồn làng, cánh buồm giương
Tim thơ hai nửa yêu thương đủ đầy

Lời tình theo nhịp tháng ngày
Đường hào ụ súng men say gập ghềnh
Tay thơ dệt nỗi lòng mình
Lặng nghe tiếng sóng vỗ tình Hàng Châu

Heo may cạn chén dài lâu
Võng trăm năm mắc hai đầu nhớ thương
Vùi lòng câu chuyện quê hương
Đâu đây lời của con đường quê xa

Hai đầu công tác hai ta
Vườn xưa,  Đi suốt bài ca lửa hồng
Đã cùng trở lại bên sông
Neo thuyền thơ giữa dòng trong soi mình

Trà Bồng xanh quặn lòng xanh
Trên vai chưa nhẹ gánh tình nặng mang
Cảm ơn sông đã dịu dàng
Cho ai đọc lại mãi trang tình đầu

30 – 10 – 2010
Trần Ngọc Hưởng

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Gió lạ- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

GIÓ LẠ

Chưa yêu hết
Sao vội nói chia xa
Cho giông bão đốn ngã cây vườn nhà
Qua bao năm ta vun trồng chăm sóc
Cơn gió lạ làm gãy cành
Chim về ngơ ngác
Đắng đót mùa, đắng đót nụ hoa
Mười mấy năm quen hơi
Bỗng một ngày thành lạ
Bởi cơn gió vô tình thổi qua vườn nhà
Làm vỡ hạt sương lung linh mắt lá
Và em ơi,,,
Cơn gió lạ, chỉ là – gió lạ
Vụt đi qua làm rụng lá, lộn mùa

Nếu còn yêu xin cúi xuống – ngày xưa
Cây vườn nhà nhón chân
khắc tên nhau thành sẹo
Và có lúc
Ta ném vào nhau
Những ngôn từ cạn kiệt
Cây vườn nhà
Mưa cầm chỉnh trút trăng

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Chiếc ghế- thơ Phạm Thanh Truyền

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Chiếc ghế!

Lạnh lùng chiếc ghế trống
Vô hồn chiếc ghế trống
Ngẩn ngơ chiếc ghế trống
Chơ vơ ghế vô hồn!!!

Lãng đãng quanh căn phòng
Mùi hương nào rơi lại
Dấu chân ai ngần ngại
Lang thang ở quanh đây…

Em đi tháng ngày dài
Lặng lẽ người ở lại
Lòng thẩn thờ ngây dại
Ngắm nhìn ghế ngu ngơ

Em đi rơi vần thơ
Nằm chơ vơ trên ghế
Trái tim anh ngạo nghễ
Cúi nhặt vần thơ rơi…

Phạm Thanh Truyền

Posted in 01. Thơ, CB2, Phạm Thanh Truyền | Leave a Comment »

Miếu thờ Âm Hồn- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Miếu thờ Âm Hồn

Những con sóng từng chở hồn anh đi lang thang trong đêm bão
Những con sóng trở lại
Nhưng anh vẫn không về
Miếu thờ âm hồn dựng bên bờ An Chuẩn
Khói hương bay nối kết những oan hồn
Anh không về bằng tấm lưng mốc thích
Nên hồn anh xanh thẳm khói nhang bay
Chiều nay
tôi nhìn Miếu thờ Âm Hồn biển ngoạm
Biển nuốt đi nhà cửa vợ con anh
Hồn của anh
Biển tha đi lần nữa
Chẳng còn đừơng trở lại
thế gian ơi.

Bùi Minh Vũ.11-2010

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Gõ núi- thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

GÕ NÚI

Bồ Đoàn* gối hạt bụi thiền
Bước ra vấp nắng bên hiên vàng vàng
Giọt sương vừa rớt vừa tan
Chồi xanh tách vỏ nách tàn cây khô

Mái chùa cong tiếng Nam Mô
Nghe sen ngoi dậy dưới hồ Tịnh Tâm
Gió xô cửa Phật lặng câm
Đưa tay ru nắng, nắng đầm đìa tuông

Lục bình trôi tím nỗi buồn
Ai ngồi vớt rượu Làng Chuồn mà say
Hương Giang đắm đuối – mây bay
Tiếng ve rát nắng, đỏ tay phượng hồng

Áo em trắng vạt – nghiêng sông
Tôi về vò nắng, đồng đồng câu thơ
Tôi về ôm Huế mộng mơ
Lặng thinh gõ núi, dội bờ nghìn năm

Nguyễn Tấn On

* Bồ đoàn là gối dùng để ngồi thiền

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyễn Tấn On | 3 Comments »

Sông Trà- thơ Hạ Thị Mai Nguyệt

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

SÔNG TRÀ

Tôi vẫn thường đứng ở bên cầu
Cứ mỗi sáng chờ bạn cùng đi học
Thân yêu quá dòng sông Trà trước mặt
Nước lững lờ cuốn chiếc lá buông xuôi

Thiết tha sao hai tiếng sông Trà
Là Quảng Ngãi là quê hương tôi đó
Đẹp làm sao mỗi sáng bình minh
Màu sương khói bay là là mặt nước
Mặt trời mọc dòng sông thêm rực rỡ
Chiếc gương lớn soi trong ánh ửng hồng

Có lắm mùa hè dòng nước chẳng chảy xuôi
Dòng sông lớn mênh mông như đồng cát
Trong len lỏi một vài con nước nhỏ
Chảy êm đềm cho tiếng cả dòng sông

Mùa nước lũ dòng sông mang màu đục
Chở phú sa bồi đắp những mầm xanh
Để từ đây la ruộng đồng trù phú
Là quê hương xanh ngắt một màu
Là cuộc sông vùng quê đang rạo rực
Là mầm xanh là Quảng Ngãi tương lai

Dòng sông Trà những mùa nước đi qua
Làm xao xuyến bao người dân xa tỉnh
Nhớ cá bống kho tiêu, don sông Trà ngọt dịu
Nhớ đôi bờ… tre đổ bóng trên sông

1/6/2005
Hạ Thị Mai Nguyệt

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB2 | Leave a Comment »