Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 460,127 Lượt

Hai bài thơ về Nguyễn Vỹ và Tế Hanh của Trần Ngọc Hưởng

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/11/2010

Về một tài thơ
Nhớ Nguyễn Vỹ

Phải đâu chiêng trống xập xoèng
Khiến thiên hạ đổ nhau xem…trở vào!
Chỉ vì tài mọn chí cao
Mà ông lập dị như bao kẻ từng…

Rỡ ràng đáng mặt thi nhân
Vào tù ra khám gian truân đủ mùi
Trót sinh lỡ buổi giao thời
Nước nhà ly loạn, cảnh đời nhiễu nhương

Gửi Trương Tửu…chửi mười phương
Chán chường cái nghiệp văn chương … say mèm!
Sáng ra tỉnh dậy lại quên
Lại hì hục viết… như điên như cuồng

Chợt nhìn chó gặm trơ xương
Mỗi lần cầm bút chạnh thương nỗi mình
Tri âm đâu thể vô tình
Đọc thơ chắc bật khóc lên bao lần

Có gì như… giọt bâng khuâng
Sương hay lệ cứ rơi dần … dần rơi!
Chơi vơi nào khác kiếp người
Nhà tan nước mất một thời tối đen

Hoàng hôn xếp chữ ra hình
Mỗi câu hai tiếng giăng thành cò bay
Bâng khuâng nhung nhớ đong đầy
Tiếng chuông chùa khiến người ngây mắt nhìn…

Một hồn thơ Quảng Ngãi mình
Đa tài đa cảm đa tình… đào hoa
Chân dù bước lạc miền xa
Còn nguyên bóng dáng quê nhà trong tâm

 

Trang tình đầu
Nhớ Tế Hanh

Nghẹn ngào từ tuổi đôi mươi
Những ngày nghỉ học đâu lời vu vơ?
Trà Bồng sóng biếc đôi bờ
Người hiền tha thẩn với thơ… trọn dòng

Chuyện trò thầm thỉ cùng sông
Ly hương lạc giữa bụi hồng tha hương
Mảnh hồn làng, cánh buồm giương
Tim thơ hai nửa yêu thương đủ đầy

Lời tình theo nhịp tháng ngày
Đường hào ụ súng men say gập ghềnh
Tay thơ dệt nỗi lòng mình
Lặng nghe tiếng sóng vỗ tình Hàng Châu

Heo may cạn chén dài lâu
Võng trăm năm mắc hai đầu nhớ thương
Vùi lòng câu chuyện quê hương
Đâu đây lời của con đường quê xa

Hai đầu công tác hai ta
Vườn xưa,  Đi suốt bài ca lửa hồng
Đã cùng trở lại bên sông
Neo thuyền thơ giữa dòng trong soi mình

Trà Bồng xanh quặn lòng xanh
Trên vai chưa nhẹ gánh tình nặng mang
Cảm ơn sông đã dịu dàng
Cho ai đọc lại mãi trang tình đầu

30 – 10 – 2010
Trần Ngọc Hưởng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: