Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 459,214 Lượt

Ba bài thơ Trần Ngọc Hưởng

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/12/2010

Nhà thơ chân thành
Nhớ Phùng Quán

Bạc đầu vẫn trẻ con thôi
Dại khờ cạn chén rượu đời trời ban
Tột cùng nỗi đắng thế gian
Hồn thơ chưng cất ngâm tràn khổ sâm

Nhà thơ từ tuổi lên năm
Nhớ lời mẹ dặn khăng khăng một điều
Yêu ai cứ bảo là yêu
Buồn vui thương ghét chỉ theo lòng mình

Hồ Tây còn mảng trời xanh
Mảnh chòi ngắm sóng thỏa tình thảnh thơi
Ba mươi năm viết văn chui
Sách in may mượn được người đứng tên!

Mất đi tư cách hội viên
Cỏ mềm bị dẫm đạp lên xéo dày
Tên câu trộm cá Hồ Tây
Với đêm rượu chịu với ngày lim dim

Nói sao cho hết nỗi niềm
Điệp trùng như sóng triền miên bủa bờ
Ngã lòng tay vịn câu thơ
Ông còn gượng đứng bên bờ huyệt sâu

Dù cho quằn quại đớn đau
Dù cho sét nổ trên đầu sóng xô
Vẫn yêu đời đến dại khờ
Trăm năm làm một nhà thơ chân thành
2 – 12 – 2010

Sông Lô vùi cuốn
Nhớ Lan Khai

Nhành lan nở đóa tài hoa
Một đời mệnh bạc vút ra nghìn trùng
Thanh âm hình sắc rưng rưng
Khai sinh tiểu thuyết đường rừng sáng danh

Kìa cô gái Mán trữ tình
Gió vàng cỏ tía cây xanh suối đàn
Tiếng gọi của rừng thẳm vang
Mênh mang gió núi trăng ngàn thiêng liêng

Dỗ dành tình nhé ngủ yên
Tiếng sơn ca đọng cành sim trĩu buồn
Nhắn người thương nhủ người thương
Peng Lang trở lại cội nguồn u linh

Ai lên phố Cát tay tình
Cho anh lỡ nắm chẳng đành buông ra
Đang gần sao bỗng hóa xa
Anh cầm một khúc dân ca đi tìm

Mùa tình chưa đặt được tên
Tình ngoài muôn dặm nét duyên em rằm
Cánh buồm thoát tục mù tăm
Đỉnh non thần chợt xa xăm dáng người

Nguồn xanh hoa dại chơi vơi
Sông Lô vùi cuốn…thôi rồi tài hoa
Gập ghềnh cõi mộng bao la
Chìm trong nỗi nhớ người xa không về

4 – 12 – 2010

Tình Cũ
Tưởng nhớ Nguyễn Công Trứ

…“ Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên ứ hự… anh hùng nhớ chăng…? ”
Thơ ai vừa dứt giọng ngâm
Rượu ai đã rót tay nâng ngang mày…

Câu thơ như vỗ cánh bay
Ý tình đã vượt ra ngoài ngàn năm
Phách đàn dẫu bặt thanh âm
Còn mường tượng tiếng thì thầm tình xưa

Má hồng trải mấy gió mưa
Mười quên một nhớ còn ngờ ngợ ai!…

Tang bồng dầu phỉ chí trai
Vẫn không quên được tình ngày hàn vi
Gác ngoài tai, tiếng thị phi
Miệng đời úp xéo sá gì mo cau!

Tuyết sương dẫu nhuộm bạc đầu
Khách tri kỷ biết thương nhau mới là

Ai dầu lạc chốn phồn hoa
Ngàn năm tình cũ còn hòa câu thơ
Ca trù nối mãi đường tơ
Đời sau đồng điệu ngẩn ngơ nòi tình…

Bắt buông sương khói lung linh
Giật mình gặp lại ánh nhìn cố nhân
Hiệu Thư ơi! Kiếp phong trần
Tình xưa chắc chỉ một lần thăng hoa?…

Trần Ngọc Hưởng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: