Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,819 Lượt

Chùm thơ Nỗi niềm hoa gạo- Nguyễn Ngọc Hưng

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/03/2011

Chùm thơ NỖI NIỀM HOA GẠO
Nguyễn Ngọc Hưng
KÍNH DÂNG HƯƠNG HỒN MẸ
(Nhân ngày giỗ: 09/02 Tân Mão)

 

NỖI NIỀM HOA GẠO

Mỗi tháng ba hoa gạo nở vun trời
Vò gạo hẩm trong nhà vơi tận đáy
Lại ăn đong, mướt mồ hôi mẹ chạy
Con xót lòng nhặt bông gạo… thổi cơm(?!)

Loay hoay nửa ngày chưa dậy mùi thơm
Biết là hoa không nấu thành chi được
Tiên Bụt biến rồi, ngọc đâu mà ước
Nhồi trong tay con xác gạo giập bầm
Đàn sáo sậu vui gì kêu tíu tít
Ngơ ngác tháng ba lăn một vết trầm…

Nắng lơ mơ ru cánh bướm đậu nhầm
Phiêu phưởng gió dụ đường ong bay lạc
Nhìn hoa gạo rực lên màu chua chát
Con mong mẹ về ngọt sắn bùi khoai

Lớn lên trong mùi đất ải phân hoai
Hồn thấm đẫm bao nỗi niềm hoa gạo
Con càng hiểu chỉ trông vào thơm thảo
Không thể qua cơn đói rạc đói rài!

Chẳng cách gì xanh mãi với giêng hai
Thì đối diện cùng tháng ba giáp hạt
Nở là hoa đến khi tàn ra rác
Đuối cỡ nào cũng gắng sức mà bay

Vượt qua bão bùng mưa nắng quắt quay
Mắt tháng ba lại vơi đầy sắc đỏ
Mẹ hát trong cây mẹ cười trong gió
Gạo vun vò con vẫn đói ngày xưa!

RAU MÁ LẶNG XANH

Nắng hè đã đốt cho còi cọc
Ai đó vô tình dẫm đạp qua
Không sao! Năm tháng còn luân chuyển
Sẽ tươi xanh trở lại thôi mà…

Ừ, lá rụi tàn trong khắc nghiệt
Còn rễ con đây vẫn sống còn
Đến lúc không ai chờ đợi nữa
Lặng lẽ dâng đời chút tơ non

Mẹ ơi, mọi thứ tan thành đất
Vẫn tin ngày rau má mọc lên
Hiến tặng người chén canh giải nhiệt
Nhỏ thôi cũng muôn một đáp đền!

ĐỒNG XU

Ngày xưa đánh mất đồng xu
Lom khom mẹ kiếm
Thu lu con ngồi

Con cười mẹ: Mất thì thôi…
Mẹ buồn: Nước mắt mồ hôi, con à!

Thế rồi bao tháng năm qua
Con khôn lớn
Mẹ đã là… thiên thu!

Bây giờ đánh mất đồng xu
Con tìm…

Chỉ gặp… lời ru mẹ buồn!

10.07.1996

MẸ

Ngày sinh con không có mặt cha
Một mình mẹ quặn lòng khai nở
Con như món đồ dễ tan dễ vỡ
Mẹ âm thầm nâng trứng hứng hoa

Mỗi mùa trôi qua
Tóc mẹ nhiều thêm sợi bạc
Đời con xanh ngần tiếng hát
Mẹ nhọc nhằn gánh nặng nai lưng

Nhiều khi thương mẹ quá chừng
Con tự vã vào mặt mình mỗi khi quá đà ham chơi trốn học
Sờ lên những vết sưng trên mặt con, mẹ khóc
Giọt nước mắt cay nồng trong mắt mẹ bao dung

Khi mẹ đã về vĩnh viễn hư không
Con mới gặp cha- cha cũng sắp ra người thiên cổ
Tiếng hát bình yên ném vào bão tố
Biết là con muôn thuở chẳng nên người!

GỌI HỒN
(Nhân giỗ mẹ ngày 09.02 Âl)

Con đã giương hết cỡ mọi ăng-ten
Mong tìm một tín hiệu nhỏ nhoi phát ra từ cõi mẹ
Một ngày
Ba tháng
Hai mươi năm có lẻ
Trắng trời mây trắng một trời mây

Sống khôn thác thiêng, lạy mẹ về đây…
Lời khấn ngây ngô như những đứa trẻ lạc rừng đêm mất tích
Rơi vào hố sâu tuyệt cùng u tịch
Một ngày
Ba tháng
Hai mươi năm
Thăm thẳm thằm thăm
Vẫn không một bóng tăm nào

Mẹ ơi, nước mắt tuôn trào
Thành suối
Thành sông
Thành mênh mông biển cả
Thành những câu thơ ru mềm sỏi đá
Hai mươi năm
Ba tháng
Một ngày
Rung động cả mười phương ba cõi
Vía hồn người vẫn không một mảy may?

Với cõi này con đã trắng tay
Trắng tay – khổ
Trắng tay – buồn
Nhưng trắng tay chưa hẳn là lửa tắt
Hút bóng mẹ, con suốt đời nhợt mặt
Suốt đời ẽo uột, tả tơi
Như cây xanh thiếu ánh sáng mặt trời…

Con chữ giăng tơ tơ chữ rối bời
Thả hương khói gió ngang mày quăng quật
Lạnh cả trời tiếng gọi rơi xuống đất
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Người ở chốn nào
Mơ hay thật
Tắc mọi con đường dẫn đến cõi trần sao?

Nguyễn Ngọc Hưng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: