Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 961 Lượt

Archive for Tháng Năm 10th, 2011

Thơ dâng Ngày Của Mẹ- Nguyễn Ngọc Hưng

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2011

THƠ DÂNG NGÀY CỦA MẸ
Nguyễn Ngọc Hưng

bài 1/7
BÓNG MẸ BÓNG QUÊ

Tin không bạn chỉ non mười cây số
Mà một đi chín mùa khát chưa về
Dòng sông ấy ngọt ngào như cam lộ
Mãi trôi ngoài nứt nẻ cánh đồng mê

Ngọn cỏ rờn xanh khúc hát ngô nghê
Lột giùm tôi lớp già nua bụi bặm
Chân tinh khiết không mang hài vạn dặm
Vẫn vượt qua mọi ô trược biển người

Về với mẹ thương dung dị nét cười
Về với cánh cò thong dong chở nắng
Về yên ả với xóm thôn bình lặng
Với vườn cau tha thẩn khói lam chiều

Mười lăm năm trôi dạt một kiếp Kiều
Mãi lang thang với rất nhiều vá víu
Bao nhiêu muối xót xa lòng cam chịu
Bao nhiêu gừng chưa đủ ấm cô đơn

Bạn có tin mười cây số không hơn
Mà vẫn nợ mắt giếng buồn đau đáu
Số phận vòng vèo ngả năm ngả sáu
Chẳng làm sao chạm rêu xám cổng làng

Con bống hoa còn đớp bóng trăng vàng
Ơi sông Vệ, tôi sẽ về sông Vệ
Dù phải qua mấy lở bồi dâu bể
Để khóc cười trong tiếng sóng bình yên

Để soi mình xanh tận đáy hồn nhiên
Cùng nhận diện héo hon là có thật
Tôi như cỏ xót xa nghèo dưỡng chất
Lại tươi rờn trong bóng mẹ bóng quê!

bài 2/7
HÓA VÀNG

Mẹ về thăm thẳm nguồn xa
Cha đi ngất núi … Con và bóng con!

Tan trong tiếng cuốc mỏi mòn
Mấy thời kinh sám đã “non nước” gì?

Hương trầm theo gió bay đi
Tàn tro rớt lại xám xì chân nhang…

Ước chi có thể hóa vàng
Gởi về âm cảnh ruột gan dương trần

Một đời thơ mỏng phù vân
Làm sao chở nổi trăm tầng nghĩa sâu?

Đành thôi giăng chữ bắc cầu
Cho người chín suối đỡ âu ngậm cười!

bài 3/7
ĐÊM MƯA NHỚ MẸ

Mẹ thường dạy con phải sống thiệt thà
Con đã sống đúng như lời mẹ dạy
Cua thì nói cua cáy thì bảo cáy
Chưa bao giờ Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB1, Nguyễn Ngọc Hưng | 4 Comments »