Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 463,548 Lượt

Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/05/2011

Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn

Em
chỉ còn em
Thời gian bỏ quên ngoài ngõ phố
Trăng lấp chúng mình trên đèo Phượng Hoàng
Đọc câu thơ mở vòm miệng đói
Em
Đôi âm tiết nhuộm cõi hư vô
Chẳng có đồng tiền thương lượng việc làm khan hiếm
Ngoài kia lũ chuột đen chui vào hủ nếp
Em chẳng hề rung nghiêng trong trận gió già
Đôi chân chẳng lún xuống bùn nhão
ăn miếng cơm hiu quạnh
Ngẩn cao trong nắng quái
Nhìn trẻ hàng ngày không cầm vở
Chia nhau đôi viên kẹo ngọt bồ hòn
Chỉ còn em
Nhẩn nha
Thừa ngày
Dư tháng
Mặt trời ngoài trái tim
Mặt trăng trong trái tim
Tinh xảo đôi bàn tay ngà
Chẳng ngủ canh dài vết thương lở lói dòng sông
Em
Chia ngày thừa
Tháng dư
Năm nhuận anh
Về đâu sáng nay nếu em không còn ngồi trên chiếc ghế nghiêng ti vi
Ăn gì trưa nay nếu em không đứng bếp
Anh làm bể chiếc dĩa men vang điệu nhạc tan vỡ thời gian khóc không gian xứ sở
Bước chân con kiến
Hẹp hòi nhìn ngoại ô
Nhớ nhãn lồng Hưng Yên
Mãi mãi
thần linh không bao giờ chết trong thi ca
đôi mắt em đánh thức anh
Ngày xé trái đầu non
Em
đã sống
Trong ngoại ô lưa thưa nhà bụi đỏ
Chẳng có bạn
Kỷ niệm bỏ quên ở trường cùng sân khấu rung rinh
nhắm mắt
Bóp nát hư vô trong giọt rượu sầu
Vá lại những lỗ thủng trong người anh chiều chiều
Thế giới đầy mùi hôi
Ẩm mốc những đóa hoa
Trăm ngàn linh hồn bơi đói
Đầu mọc lên dao găm
Máu đóng băng
Trách chi ngày chưa kịp mua báo Tuổi trẻ cười
Ra nước mắt
Nếu anh không đút cơm cho Mít
Trói linh hồn anh néo vào hư không
Lẻo từng miếng dưới nắng Cao nguyên
Em
Vệt sao cuối trời rồi
Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn
Lạc vào cổ tích
nỉ non gió núi
Phủ liệm chiếc khăn ố thời gian.

Bùi Minh Vũ. 3-2011

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: