Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 772 Lượt

Archive for Tháng Bảy 17th, 2011

Lục bát tự sự- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/07/2011

LỤC BÁT TỰ SỰ
(TỰ SỰ TÔI)

Quê xưa từ độ xa người
Lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn
Hòa cùng biển lớn ngàn phương
Ô hay tan hợp sự thường là duyên

Chừng bao trăng mộng thật hiền
Chừng bao vò vỏ chung riêng cõi người
Tôi từ phiêu dạt bao nơi
Vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha

Quê hương đâu chẳng là nhà
Cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn
Em còn thắm một nụ hôn
Cho Em quên mấy nỗi buồn lơ ngơ

Mai về trên đỉnh hái thơ
Trần gian còn lắm bơ vơ rất người
Dòng đời cứ mãi ngược xuôi
Tôi còn tôi, suốt cả thời nhiễu nhương

Niềm tin giữa cõi đời thường
Giữ mình trong, – gởi chút hương cho đời
Tấc lòng mua cuộc rong chơi
Tôi thương tôi, mãi ru lời quê xưa ./

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Đường quê- thơ Xuân Thới

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/07/2011

ĐƯỜNG QUÊ
(Hành Thiện, Nghĩa Hành)

Đường quê sông suối tiếp truông đèo
Nước chảy trong ngần róc rách reo
Lưng núi xanh rờn cây lá mọc
Chân đồi mơn mởn lúa ngô gieo
Mát người lúc đến khe “Eo gió” (1)
Thư giản khi dầm “hố nước treo” (2)
Xa cách trông mong ngày trở lại
Suốt đời yêu mến dẫu gieo neo

Xuân Thới

(1) Đèo Eo gió (chỗ cua có gió), đường về Hành Thiện
(2) Phía Tây đèo Eo gió, trên cao, có một hố nước sâu chảy về phía xã Hành Minh. Có nơi gọi “hố nước giàn”, có nơi gọi “hố nước treo” (vì ở qúa cao).

Posted in 01. Thơ, CB1, Xuân Thới | Leave a Comment »