Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 506 094 Lượt

Archive for Tháng Tám 22nd, 2011

Ba bài thơ của Hoài Bảo

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/08/2011

Bài Thơ Chưa Đặt Tên

Cha phơi mình trên cánh đồng rơm rạ
Nốt nhạc tấu lên hành khúc mùa vàng
Con lang thang trên cánh đồng ký ức
Chạm phải hồn mình còn lấm những cơn mơ

Gõ vào hồn con tiếng sừng trâu cọ róng
Giấc ngủ tuổi thơ say mộng ngã ba làng
Bong bóng bay tròn như mắt trẻ thơ
Con vòi vĩnh để buồn vương mắt mẹ

Những bí những bầu cứ nà nõn xanh tươi
Con của mẹ cọc còi cùng khoai củ
Ơn đất Mẹ con về quê ngày tết
Lạy tạ người trong tâm tưởng thơ ngây

Hoa phượng vàng, vạn thọ, cúc kim
Hương thoang thoảng trong mưa phùn tháng chạp
Con hớn hở chà lư thờ tam ngũ
Chợt giật mình chạm phải dấu tay cha

Con giờ này còn trốn ở ngã ba
Để ngóng mẹ phiên chợ ngày áp tết
Ba có giận xin đừng nhìn con thế
Con sẽ kịp về quét tước mảnh sân rêu.

Chiều – Ta Và Bóng

Tặng T…

Những bước chân vội vã
Em ra khỏi khu vườn
Nơi em đã trồng những cây yêu thương.

Cánh cổng khóa trái
Tình yêu khóa trái
Em Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB2, Hoài Bảo | Leave a Comment »

Hoài Bảo

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/08/2011

HOÀI BẢO

Tên thật: Hồ Minh Hoài Bảo
Bút danh: Hoài Bảo
Sinh ngày: 22/ 02/ 1971
Quê quán: Đức Thắng, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Hiện sống và làm việc tại: Đạ Huoai, Lâm Đồng
Hội viên hội VHNT tỉnh Lâm Đồng.
Email: Hoaibao.9999@yahoo.com

Posted in 15. Tác giả, Hoài Bảo | Leave a Comment »

Tự tình- thơ Đăng Trình

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/08/2011

TỰ TÌNH

Buồn gom nỗi nhớ vào thơ
Nhặt lời hẹn dệt đợi chờ nhân sinh
Hây hây gió ghé gợi tình
Lá vàng rơi chạnh lòng mình xót xa

Mai đào trổ nụ đơm hoa
Mùa xuân sang để lòng ta ngậm ngùi
Dòng sông xưa chảy về xuôi
Đưa con thuyền nhỏ nhẹ trôi bồng bềnh

Buồn cao ngút tận ngàn xanh
Sầu chôn đáy biển như thành ngẩn ngơ
Dâng trào nỗi nhớ trong mơ
Đêm khuya văng vẳng lời thơ tự tình…

Đăng Trình

Posted in 01. Thơ, CB2, Đăng Trình | Leave a Comment »

Tôi yêu- Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/08/2011

TÔI YÊU

Tôi yêu nước Việt tôi yêu
Yêu từ thơ bé, xế chiều vẫn yêu
Giang san gấm vóc mỹ miều
Hoàng Liên sừng sững mây chiều trời xanh

Trường Sơn uốn lượn vây quanh
Cửu Long chan chứa gió lành ngát hương
Ba miền một dải yêu thương
Đường cong chữ “S” đại dương bao trùm

Ngàn xưa truyền thống anh hùng
Cha ông trao gửi ta cùng dựng xây
Non sông đất nước từ đây
Thay màu rực rỡ kết tay vươn mình.

Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ, CB2, Hồng Phúc | Leave a Comment »

Chỉ còn lại nỗi đau- thơ Phạm Thanh Truyền

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/08/2011

Chỉ còn lại nỗi đau…

Chất độc màu da cam,
đổ xuống ruộng đồng,
làng mạc Việt Nam.
Chất độc màu da cam,
đổ xuống xóm làng,
quê hương em.
Chất độc màu da cam,
thấm vào da thịt Ba Mẹ em
Chất độc màu da cam,
màu cam em đã biết đến
Từ khi lọt lòng Mẹ chào đời…

Chiến tranh đi qua
Bom đạn đi xa
Giặc Mỹ đã hết
Chiến tranh đã chết!
Chỉ còn lại nỗi đau…

Một năm
Hai năm
Ba năm hay nhiều hơn nữa

Hai mươi bốn năm qua,
và mãi mãi sau này
Chất độc ấy vẫn mãi mãi
là nỗi đau của nhân loại.
Của dân tộc Việt Nam.
Cho mãi sau này,
Chỉ còn lại nỗi đau…

Tròn 24 tuổi đời
Tròn 24 năm em đi cùng nỗi đau
Nỗi đau màu cam
Nỗi đau
đã tẩm thấm năm tháng…

Rụng!

Héo!

Mất!

Hớ hênh…
Đó phải chăng phút hớ hênh của loài người!?
Chỉ còn lại nỗi đau…

Phạm Thanh Truyền

Posted in 01. Thơ, CB2, Phạm Thanh Truyền | Leave a Comment »