Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,819 Lượt

Chùm thơ của Phan Minh Mẫn

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/12/2011

Sợi chiều

Không dưng giữa phố đông người
Tình cờ gặp lại một thời tóc xanh
Một thời trái mộng đầy cành
Vin tay chạm phải đôi vành môi cong

Một ngày cánh sáo sang sông
Tôi về lại với vườn không tay trần!
Trái xuân một thuở để dành
Bao năm nâng lá chăm cành vì đâu?

Cánh thư vụng dại ban đầu
Ngày ai vội bước qua cầu lãng quên
Tôi về nhặt sợi chiều lên
Dệt vần thơ gởi mông mênh đất trời.

MỸ KHÊ

Nay về thăm lại Mỹ Khê
Bao năm rồi kẻ xa quê lạc dòng
Ta về thăm lại đồi thông
Thăm bờ cát trắng lặng trông phố phường
Về nghe…
thương nhớ Phước Trường
Cội me trăm tuổi con đường ngày xa

Thương dốc Miếu, thương ngõ Chùa
Thương đôi vai mẹ gánh mùa hoa xuân
Thương mình ngày ấy tha phương
Thương ai một thuở nắng vương tóc thề
Về nghe …
thương lắm Mỹ Khê
Vế chân trên cát ngày hè- dấu xưa

MƯỜI NĂM SÔNG CŨ

Mười năm rồi đó sông ơi!
Mười năm về đứng bên trời phố xưa
Sông còn chảy suốt nắng mưa
Về nghe chừng cũng Hạ vừa mới sang
Mười năm như chiếc lá vàng
Trôi theo dòng chảy thời gian xa mờ
Mười năm thức lẫn với mơ
Tình như con nước qua bờ cỏ hoa
Ngày em rời bỏ phố xa
Lục bình vẫn tím sông nhà… đó thôi
Mười năm rồi bỏ cuộc chơi
Ta đi bắt bóng bên trời … bóng bay !
Mười năm
Sông cũ
Chiều nay
Đem thơ mà đổi tháng ngày được chăng ?

KHÚC HỒI ÂM XUÂN

Ao quê đã thắm lục bình
vườn sau chim hót tự tình ríu ran
Cuối trời mây trắng lang thang
ngoài sân chiếc lá níu tàn đông rơi
Ai đi hong nắng nụ cười
ai rồi giấu nỗi ngậm ngùi sau lưng
Tôi cầm nỗi nhớ rưng rưng
trông con én lẻ bâng khuâng sang mùa
Cải vàng còn đợi mưa thưa
cánh chim đã bỏ vườn xưa … bay rồi
Xin gom chút nắng ven đồi
gởi mùa thương cũ:
Khúc hồi âm xuân!

TIN NHẮN CUỐI NGÀY

Vườn xưa nắng bỏ đi rồi
ai đem mây trải tím trời hoàng hôn
một người xa khuất bước chân
một người về với vườn không một người
Con chim gì cứ lắm lời
khúc hoài niệm cũ tự thời xưa xa
thôi nào! Nhắn hộ giùm ta
– có người năm cũ về qua lối này
Nhắn giùm ta với cỏ cây
ngõ chiều khuất lấp bóng ngày tà huy
cũng đành dòng nước vô tri
quên sông quên suối mãi đi xa nguồn
Ngày về em đã sang sông
chân mây bóng nhạn mù tăm đôi bờ
ta rồi trắng nỗi ước mơ
trái tim ứa lệ mấy bờ … phù vân
Ngoảnh nhìn cuối nửa trăm năm
Vầng trăng hoài khuyết ta rằm với ta.

PHỐ XƯA

Ngỡ như tôi lạc bước về
hình như phố mới chẳng hề biết tôi !
cũng đành thôi, cũng phải thôi
lá xanh ngày cũng vàng rơi theo mùa
áo thời gian đã cũ xưa
còn mong khâu vá cho vừa hôm nay!
tôi về cứ ngỡ mình say
hóa ra nắng đã bỏ ngày sang sông
cái thời người ấy chưa chồng
và tôi vẫn trái tim hồng nguyên sơ
chuyến đò ngang nối đôi bờ
có hai người buộc tình cờ vào nhau
đò xưa nay bỏ về đâu ?
mà nghe sóng vỗ chân cầu nao nao
tôi về bước thấp bước cao
bờ sông gió vẫn lao xao… một thời
hình như thiên hạ đủ đôi
phố xưa chỉ thiếu một người ngày xưa

MÙA VE

Ngài tôi vào tuổi hai mươi
Em còn tóc bím áo cài lệch khuy
Ngày nào chẳng một lối đi
Trái me miếng ổi so bì thiệt thua
Hết dỗ dành lại phân bua
Đã không chịu nín còn thưa với trình
Thời gian rồi vụt qua nhanh
Em thôi đuổi bướm vườn chanh vườn chè
Thôi vòi tôi bắt cánh ve
Hết đông rồi lại sang hè mấy xuân
Tạ từ trường lớp bâng khuâng
Em ra ga nhỏ giọt thầm tiễn tôi
Ngày về tìm lại xa xôi
Tóc thề xưa đã xa đồi cỏ hoa
Tiếng ve ngân giữa chiều tà
Ai vòi tôi bắt… để mà … mà thôi!
Tuổi nào tóc gió chia phôi
Tôi về gom hết bồi hồi tặng em.

GỬI SÔNG YÊN

1.
Trái sầu
ai thả ven sông
tôi
vô tư vớt
về trồng vườn tôi

Ngỡ rằng
nắng hạn khô rồi
ngờ đâu một sớm
nẩy chồi…tương tư!
2.
Khi ta trả, cũng là vay
trả mưa nợ nắng, trả ngày nợ đêm
trả chiều, lạc bóng chênh vênh
lấy gì tôi trả nợ em bây giờ?

Phan Minh Mẫn

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: