Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 460,127 Lượt

Trong chuồng ngựa- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/12/2011

Trong chuồng ngựa

Bay trên búi tóc em bằng trái tim
Đôi tay cánh sao băng
Quập lại
Một lọn tóc
Im lặng nín thở ngừng đập
Anh thấy mình đớn hèn
Trú trong đất phì nhiêu

Run giọt sương mai
Những bức tường rêu
Con chim bay
người chạy
Anh và em cháy
Làm sao mang vác những cục đất dưới bàn chân
Gom những tiếng những hình những rên
Còn đó và vắng mặt
Mai nước đi qua
Mưa đi qua nắng đi qua ký ức nhòa
Lời cũng chỉ là gió
Thối miếu
Những con chim ăn mừng
Làm sao giữ lại
Hương bồ kết?

Khi ấy em
Trong nhà không cửa sau
Làm sao ra đứng
ruột đau
chín chiều mù những gò nhang ụ mối
Con đường cỏ chiếm
Mắt đầy gai bụi
trái tim cấy ghép
nắng mưa già nhăn
Chẳng bàn tay chận lại
Hàm răng chận lại
Nụ hôn ngăn lại
treo giá băng trên chiếc đinh móng tay
mắt rơi dài ngày
Trên đầu tân trang
trên vườn hoa nhựa
trong chuồng ngựa

khi ấy
anh qua những cấm kỵ
những chối từ
nhắm mắt những con đường
những bức rào những sông những núi
uống nước từ các đền
ăn vươn vải
thả áo quần
xuyên qua lỗ kim
đến nơi chẳng có người khạc nhổ
chẳng có sự ngoảnh mặt
chẳng có con mắt và trái tim rắn
đã phụt tắt sao trời
nhận sỉ nhục
anh dừng chân trước bài vở lòng
khi ấy chỉ còn sự phản bội bị lãng quên.

Bùi Minh Vũ

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: