Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 451,631 Lượt

Mùi nhớ- Lê Hồng Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2012

MÙI  NHỚ
Lê Hồng Khánh

           Tháng chạp, giữa miền Trung, đã vơi đi những ngày bão lũ; gió bấc hụt hơi, mưa dầm ngắc ngứ; đất trời chuyển sang ngày nắng ấm, gió đông.

          Ngoài đồng, ruộng còn xăm xắp nước; gốc rạ trơ lại từ vụ mùa tháng tám, ẩm mục, ngậm bùn, phả vào không gian mùi chua nồng, ngai ngái.

          Nắng ngọt dần, hàng cau khẻ khàng hé bẹ, rung rinh hoa trắng. Trăng thượng tuần dìu dịu, hương cau theo gió trôi nhẹ khắp đường quê.

          Tháng chạp, ruộng chân cao ráo đất, đồng mía ngã xanh vàng để vào mùa thu hoạch: chòi mía nhỏm giữa đồng, vai trâu cần cù quay che, thợ lò nhồi sào, nổi lửa. Chiều thanh bình, hương đường, hương mật, gởi ngọt ngào tình đất cho tha thiết xanh trời.

          Sống với làng, chăn trâu, bắt ốc, ngửa cổ tu từng gáo chè hai mật mía, ngày ngày hít thở mùi hương cau, mùi đường, mùi rạ, anh hồn nhiên xem đấy là thứ của đời, của làng, của anh; quên để ý mùi hoa cau thấm vào gió khi nào, chẳng biết mình đã chia của đất trời hương đường, hương mật; vô tư đi giữa ngai ngái, chua chua mùi rạ, mùi bùn.

          Rồi anh lớn lên, rồi anh xa làng. Bất chợt trong giấc ngủ chập chờn, bất chợt trong chiều tha hương quạnh quẽ, anh bỗng nhận ra, gần lắm, đâu đây, vấn vương mùi hương thân thiết, ngọt ngào: Mùi hương đường? Mùi hoa cau? Mùa rạ ẩm? Trong nổi nhớ nao lòng, anh chẳng thể nào gọi được thành tên.

          Vùi đầu trong đôi bàn tay, anh nhớ giọng bà ngoại hát ru em gái, nhớ mẹ bên bếp lửa hồng ngày đông tháng giá, nhớ đám bạn ấu thơ tranh nhau con cá thia, con chim sẻ; nhớ làng…

          Làng!

Làng!

          Anh gọi tên làng, gọi tên bến sông, gọi tên cô bé giấu bạn bè dúi vào tay anh trái me chua.

          Và anh gọi cái mùi khuyết tên kia là mùi nhớ.

          Và anh biết cái mùi ấy đã vận vào anh, theo anh đi suốt cuộc đời!…

LHK

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: