Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,819 Lượt

Hương đất mẹ – thơ Ung Văn Khanh

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/03/2012

HƯƠNG ĐẤT MẸ

Mai tôi về Quảng Ngãi
Anh có về hay nhắn gửi gì không?
Về đây ta thăm lại những giòng sông
Con đò nhỏ bến “Hà Nhai Vãng Độ ”
Hàng dừa xanh vươn mình trong nắng mới
Soi bóng dài trên dòng nước Trà Giang
Đường quanh co qua “An Hải Sa Bàn ”
Khi chiều xuống nhìn “Thạch Cơ Điếu Tẩu”
Bao nắng mưa hình hài còn nguyên dấu
Sóng vỗ về ru khúc hát dân ca
“Thiên Ấn” còn đây muôn thưở ” Niêm Hà ”
Dang tay đón nước “Long Đầu Hí Thuỷ”
Thuyền ngược xuôi đưa ta về “Cổ Luỹ ”
Bước song hành trên lối nhỏ “Cô Thôn”
Nắng tháng năm mùa tôm cá dập dồn
Chân không mỏi ghé hàng Don nước lợ
Lòng xao xuyến sao bổng dưng lại nhớ
“Thiên Bút” xưa còn đó dáng phong trần
Đứng một mình sừng sững mãi “Phê Vân”
Như chép lại bản hùng ca vô tận
Sẵn một lần ta về thăm “Thạch Trận”
Vẫn còn đây hùng vĩ trấn “La Hà”
Quà thiên nhiên dành tặng nước non nhà
Lưu hậu thế nghìn thu còn di tích
Rồi một ngày thuận đường lên “Thạch Bích”
Đợi bóng chiều lấp lánh ánh “Tà Dương”
Quên làm sao ngõ ngách một con đường
Men vách đá chập chùng rêu giăng phủ
Sáng hôm sau qua “Vân Phong Túc Vũ”
Lặng mà nghe mây gió quyện sương mờ
Đẹp làm sao cảnh sắc thật nên thơ
Ôi! Say đắm hồn quê tình non nước
Tạm biệt rồi mà chân chưa muốn bước
Nắm tay nhau không biết nói câu gì
Hẹn ngày mai găp lại ở “Liên Trì”
Hoàng hôn xuống cùng ngồi xem “Dục Nguyệt ”
Trăng không ướt sáng ngời mà sao tuyệt
Chiếu lung linh sóng nước gợn đôi bờ
Hớp thật sâu từng giọt, từng giọt thơ
Hồn ngây ngất… Ngạt ngào hương đất mẹ
Quảng Ngãi ơi! Quê mình căng sức trẻ
Vang câu hò ba lý thắm tình thương
Đây “Vu Sơn” còn đó đỉnh “Lộc Trường”
Vươn sức sống trong bình minh rực sáng!

Ung Văn Khanh

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: