Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 970 Lượt

Archive for Tháng Ba 10th, 2012

Lối xưa còn những rêu mềm – thơ Đăng Trình

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/03/2012

Lối xưa còn những rêu mềm

Lạc vùng
ký ức xa mơ
Đường vào
thăm thẳm tuổi thơ
đi tìm
Ngỏ xưa
lối củ rêu mềm
Ngẩn ngơ
thầm đếm giọt đêm
thẩn thờ

Xanh trong màu mắt
em chờ
Buồn riêng
hoa phượng ngẩn ngơ
chử tình
Mấy mùa áo trắng
nguyên trinh
Thu vàng
cuộn nắng phơi mình
thời gian

Với theo bao cái
muộn màng
Nhìn trang thư củ
thấy lan man buồn
Dòng đời theo những
chiều buông
Lửng lờ với áng mây nguồn
trời xa…

Đăng Trình

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB2, Đăng Trình | Leave a Comment »

Quân cảng Cam Ranh chiều cuối năm – thơ Nguyễn Tấn Thuyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/03/2012

QUÂN CẢNG CAM RANH CHIỀU CUỐI NĂM

Trên quân cảng Cam Ranh
Chiều cuối năm
Anh lính đảo vai chiếc ba lô
Lặng nhìn đất Me,
Người vợ trẻ
Tiễn anh ra đảo Trường Sa
Giọt nước mắt lăn tròn
Long lanh đôi má!
Đúa con thơ
Miệng cười chúm chím
Hôn anh!
Đôi môi thơm mùi sữa mẹ.

Chiều cuối năm
Anh lính đảo Trường Sa
Nán lại phút giây
Thu hình trong đôi mắt
Một góc phố một khoảng trời
Cả một trái tim.

Không gian vỡ toang
Tiếng còi tàu
Anh lính bin rịn
Vội vàng
Hôn mái tóc bay người vợ trẻ,
Chiếc ba lô nặng thêm
Theo con tàu rẽ sóng
Mắt cười,
Tay vẫy,
Đợi anh nhé,
Anh sẽ về!

Nguyễn Tấn Thuyên

Posted in 01. Thơ, CB2, Nguyễn Tấn Thuyên | 1 Comment »

Hãy lắng nghe cái tình đang róc rách qua những vần thơ dào dạt của Đinh Văn Hồng

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/03/2012

Hãy lắng nghe cái tình đang róc rách qua những vần thơ dào dạt của Đinh Văn Hồng

Tôi biết đến Nhà thơ Đinh Văn Hồng trong một chiều lang thang Internet – một chiều đông lạnh lẽo với nỗi cô đơn vây kín tâm hồn. Nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ quê hương. Nhớ cái mùi khói bếp ngai ngái mỗi chiều tà. Nhớ bữa cơm đạm bạc với cà dưa… Tất cả đã dấy lên trong tôi cồn cào quay quắt. Tôi muốn tìm một nơi nương náu cho tâm hồn để được nếm cái hương vị bình yên ấy. Và mỗi khi như vậy, tôi chỉ còn biết tìm đến những vần thơ để thỏa những khát khao nỗi nhớ nhà. Và rồi tôi đã lạc vào vườn thơ của Đinh Văn Hồng: Sự bình yên đến lạ kỳ – đó là cảm xúc khi lần đầu tiên tôi đọc những vần thơ của chú: ở đó là cái tình chan chứa trong thơ Đinh Văn Hồng.

Chẳng phải  bên mẹ ta mới thấy ấm áp nơi tình mẹ, chẳng phải về quê ta mới được sống cảnh thanh bình dân dã nơi thôn quê. Giữa thành phố quen mà lạ, tôi vẫn thấy bình yên khi đọc những vần thơ da diết của Đinh Văn Hồng.

                                          Về quê  ta tắm nắng chiều

                                          Triền đê cùng với cánh diều bay cao

                                           Bờ tre cơn gió lao xao

                                           Dòng sông dát bạc sóng trào yêu thương…

                                                                         ( Về quê – Đinh Văn Hồng)

Gần gũi lắm! Quê tôi đấy – tuổi thơ tôi đấy! Ôi thấy nghẹn ngào khi đọc những vần thơ. Quê hương trong Đinh Văn Hồng là những ký ức tuổi thơ với cánh diều và ánh nắng chiều khắc khoải, đến những bờ tre, những cơn gió lao xao. Sao lại có sự đồng điệu trong tâm hồn đến thế chứ? Hình ảnh dòng sông dát bạc gợi cho tôi nhiều suy nghĩ. Tôi đã mường tượng ra một dòng sông với làn nước trong veo. Trong veo như chính tuổi thơ hồn nhiên của nhà thơ vậy. Cách so sánh ngầm thật độc đáo: Những tia nắng chiều rớt xuống dòng sông, nhưng con gió thổi tràn tạo lên những lớp sóng lăn tăn. Nhìn từ xa, dòng sông lấp lánh như Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB2, Đinh Văn Hồng | Leave a Comment »