Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 463,813 Lượt

Dòng sông quê em – thơ Hà Văn Sĩ

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/04/2012

Dòng sông quê em

Có một dòng sông buồn vời vợi
Giữa trưa hè thương nhớ tuổi thơ qua
Con sông quê hương hiền hòa em ngồi chẻ tóc
Trong mơ màng thương một khúc ca

Anh đến với quê em khi nắng vừa lên
Em kể tôi nghe con sông quê một thuở
Mẹ đan áo, em ngồi hơ lửa
Rặng tre già róc rách tuổi thơ nghiêng

Anh đến quê em giữa mùa tháng ba
Lúa đã lên xanh như tóc thời con gái
Ngó lên trời áng mây chiều bươn chải
Khúc sông quê nhà soi dĩ vãng buồn thêm

“Nhớ con sông quê hương” bài thơ tôi đã thuộc lòng
Cuốn tập văn xưa chỉ còn là ký ức
Từ biệt sông quê giữa hai bờ hư thực
Gặp em rồi chẳng biết thực hay mơ?

Hà Văn Sĩ

Advertisements

4 phản hồi to “Dòng sông quê em – thơ Hà Văn Sĩ”

  1. Hà Văn Sĩ said

    Cảm ơn anh Trình nhiều. Vì muốn được đăng ở thinhanquangngai mà em phải chịu lỗi đó (Vì em không phải là người QN).
    Anh nói đúng. Không sao cả. Có khi sau này thành … chuyện bên lề trang thơ!
    Thân chào và chúc sức khỏe.
    Hà Văn Sĩ.

  2. Theo kinh nghiệm của một số k ít nhà thơ là đừng bao giờ đứng kề bên những đỉnh núi đỉnh đồi. 2 câu đầu của khổ thơ cuối vô hình chung đã làm một bài thơ khá hay khá tình… bị che mờ và oan uổn cho 2 câu thơ cuối. Đáng tiếc quá nhà thơ Hà Văn Sĩ ơi!
    Nói vậy có khi không phải & có thể bị nhiều người phản ứng chăng?

  3. Trương Vô Kiến said

    CÓ MỘT DÒNG SÔNG

    Có một dòng sông buồn lắm
    Em kể tôi nghe thường tắm giữa giòng
    Từ thủa còn mơ Thánh Gióng
    Vươn mình lồng lộng đuổi đánh xâm lăng

    Có một dòng sông mưa nắng
    Em kể tôi nghe thường khoắng mái chèo
    Tuổi mộng lần hồi úa héo
    Trên bến quê nghèo một nắng hai sương

    Có một dòng sông khói sương
    Em kể tôi nghe ngọt đường mặn muối
    Gác mái lên đường rong ruổi
    Xa bà mẹ quê, tiếc nuối cuộc tình

    Có một dòng sông điêu linh
    Em nhặt hoàng hôn ghép tình vụn vỡ
    Hư thực đôi bờ bỡ ngỡ
    Em đốt tờ thơ gọi Thánh Gióng về

    Chiều nay nhớ bến sông quê
    Em ngồi em khóc hẹn thề Trà Giang

    -Trương Vô Kiến
    25.4.2012

  4. hoang anh said

    hãy bình bài thơ này đi các bạn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: