Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Above Monument Basin

    Summer's Light

    ..per idee a colori..

    Nyctophilia

    Trawling for a Sunset

    On the Brink

    Pelican

    Colours Are Brighter .... When The Mind Is Open ....

    Torres del Paine National Park Chile.

    The Hazards

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 444,195 Lượt

Sân quê – thơ Nguyễn Tấn Lực

Posted by thinhanquangngai1 on 14/04/2012

Sân quê

Ngày xưa, mẹ thường bảo tôi phơi lúa
Nắng đong đầy trong những chiếc nong tre
Ôi sân quê – cát trắng, hứng trưa hè
Hong tuổi thơ- khô vàng trong ánh nắng…

Quê tôi nghèo, sân quê chưa phẳng lặng,
Như cuộc đời còn vất vả sớm hôm,
Cát trắng bay, bay theo ngọn gió nồm
Mẹ đem lúa vàng ươm, giê trước gió…

Có những buối trưa hè không gió thổi
Nắng rơi đầy trên khắp nẻo sân quê
Mẹ bảo tôi: đứng sau tay cầm quạt
Quạt nhịp nhàng gọi gió để mẹ giê…

Rồi một hôm nắng vàng rơi nong lúa
Tôi đành lòng rời gót biệt sân quê
Dáng mẹ tôi giê lúa đứng đợi chờ
Gió nồm dứt, không ai cầm quạt nữa…

Rồi thời gian , sân quê vào dĩ vãng
Nắng không còn tìm thấy những chiếc nong
Quê tôi giờ lúa vàng không phơi nữa
Mẹ thành người thiên cổ quá xa xăm…

Tôi trở lại sân quê mùa nắng mới
Sân bây giờ cốt thép với bê tông
Những hạt lúa không còn giê trước gió
Nắng mơ vàng che khuất một góc sân…

2012, quê mẹ Đầu Voi
Nguyễn Tấn Lực

Advertisements

Một phản hồi to “Sân quê – thơ Nguyễn Tấn Lực”

  1. Bài thơ làm ndt xúc động!

    “Quê tôi nghèo, sân quê chưa phẳng lặng,
    Như cuộc đời còn vất vả sớm hôm,
    Cát trắng bay, bay theo ngọn gió nồm
    Mẹ đem lúa vàng ươm, giê trước gió…”

    Buồn nhưng có sức gợi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: