Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Winter Paradise

    Peek

    Selsey Life Boat Station

    Boiling sky

    Squirrel in the undergrowth D50_9462.jpg

    Flares...

    ❤️Polar Bear Taxi... [EXPLORED]

    ospreyflt1-3

    Compass Plant (Silphium laciniatum)

    Petit azuré

    Thêm
  • Tổng lượt xem

    • 447,548 Lượt

Chạnh lòng – thơ Nguyễn Ngọc Đoan

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/04/2012

Chạnh lòng

Tôi về thăm lại làng xưa
Con đò nhỏ cõng cơn mưa ướt nhoà
Rào dâm bụt đỏ sân nhà
Đâu đây tiếng mẹ ơi à … à ơi …

Hàng cau gió bấc tả tơi
Bên hiên giàn mướp đâm chồi xanh non
Chạnh thương dáng mẹ lưng còng
Nắng mưa áo bạc mỏi mòn bờ vai Mẹ tôi giờ tóc sương phai
Trên con đê nhỏ dáng ai …gió lùa
Phía mẹ về vẫn giăng mưa
Một mình với mái nhà xưa … chạnh lòng !

Nguyễn Ngọc Đoan

Advertisements

Một phản hồi to “Chạnh lòng – thơ Nguyễn Ngọc Đoan”

  1. QUẶN LÒNG

    Lâu rồi biền biệt làng xưa
    Nhớ con đò nhỏ chở mưa ngược giòng
    Nhớ luồn gió bấc qua song
    Mẹ ngồi vá áo đêm đông khóc thầm

    Nhớ hàng cau đứng trầm ngâm
    Tự hồi tóc mẹ hoa râm, giờ còn?
    Cơi trầu đóng lớp vôi non
    Mẹ têm lẻ bóng hồi còn chiến chinh

    Tự ngày lửa khói điêu linh
    Cha đi gởi thịt xương mình nơi đâu
    Mẹ con mưa nắng dãi dầu …
    Nay tha phương nhớ mẹ đau quặn lòng

    -Trương Vô Kiến
    30.4.2012

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: