Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 507 023 Lượt

Archive for Tháng Sáu 16th, 2012

Bến Cây Sanh – thơ Lương Văn Minh Đạo

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2012

Bến Cây Sanh

Bờ cát dài trắng xoá một miền quê
Bên con nước dập dìu theo năm tháng
Bờ cát dài cưu mang từng nhịp sống
Người dân quê thời lửa loạn binh đao
Tôi lớn lên từ tình cảm mẹ cha
Thuở ấu thơ cơm dưa cà chưa đủ
Cùng đám bạn qua những ngày tháng cũ
Hụp lặn trên sông từ lúc “ ở truồng

Mỗi chiều chiều bến quê tôi tấp nập
Gồng gánh, trâu bò, người người tới tấp
Cào củ lang phơi bãi, kẻo mưa chiều
Phía bên này lũ trẻ con nghịch cát
Phía bên kia những con bò sát phạt
Bao chuỵện lo toan một ngày đồng áng
Cả làng về chung chạ một dòng sông

Xa quê hương nhớ lắm những trưa hè
Trưa tròn bóng rủ nhau tìm ong lạ
Hái trộm ổi non, bắt chim, câu cá
Để tối về bị đánh những lằn roi

Nhớ âm thanh tiếng gĩa cốm đì đùng
Câu hát đố, đùa vui đêm trăng sáng
Lao động đổi công ngày ngày tháng tháng
Dân tôi nghèo mà ấm áp tình quê

Họ cho nhau mo đường dẻo cuối mùa
Bát nước chè hai, chén đường đinh mật rỉ
Cây mía quê mình chứa bao hương vị
Ấm mát lòng người trong mưa nắng thôn trang

Dẫu thời gian đã xoá nhoà vết cũ
Bến cát xưa, dòng nước đã thu mình
Là chứng tích một thời tôi đã lớn
Có vị ngọt ngào cây mía quê hương
Có dưỡng chất làng quê, mắm dòi nước lã
Uống nước mo cau, chạy nhau đá đít
Có cả vị lang sùng phơi bến cát Cây Sanh.

Lương Văn Minh Đạo
(Nghĩa Hành)

Advertisements

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 3 Comments »