Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 448,454 Lượt

Bến Cây Sanh – thơ Lương Văn Minh Đạo

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2012

Bến Cây Sanh

Bờ cát dài trắng xoá một miền quê
Bên con nước dập dìu theo năm tháng
Bờ cát dài cưu mang từng nhịp sống
Người dân quê thời lửa loạn binh đao
Tôi lớn lên từ tình cảm mẹ cha
Thuở ấu thơ cơm dưa cà chưa đủ
Cùng đám bạn qua những ngày tháng cũ
Hụp lặn trên sông từ lúc “ ở truồng

Mỗi chiều chiều bến quê tôi tấp nập
Gồng gánh, trâu bò, người người tới tấp
Cào củ lang phơi bãi, kẻo mưa chiều
Phía bên này lũ trẻ con nghịch cát
Phía bên kia những con bò sát phạt
Bao chuỵện lo toan một ngày đồng áng
Cả làng về chung chạ một dòng sông

Xa quê hương nhớ lắm những trưa hè
Trưa tròn bóng rủ nhau tìm ong lạ
Hái trộm ổi non, bắt chim, câu cá
Để tối về bị đánh những lằn roi

Nhớ âm thanh tiếng gĩa cốm đì đùng
Câu hát đố, đùa vui đêm trăng sáng
Lao động đổi công ngày ngày tháng tháng
Dân tôi nghèo mà ấm áp tình quê

Họ cho nhau mo đường dẻo cuối mùa
Bát nước chè hai, chén đường đinh mật rỉ
Cây mía quê mình chứa bao hương vị
Ấm mát lòng người trong mưa nắng thôn trang

Dẫu thời gian đã xoá nhoà vết cũ
Bến cát xưa, dòng nước đã thu mình
Là chứng tích một thời tôi đã lớn
Có vị ngọt ngào cây mía quê hương
Có dưỡng chất làng quê, mắm dòi nước lã
Uống nước mo cau, chạy nhau đá đít
Có cả vị lang sùng phơi bến cát Cây Sanh.

Lương Văn Minh Đạo
(Nghĩa Hành)

Advertisements

2 phản hồi to “Bến Cây Sanh – thơ Lương Văn Minh Đạo”

  1. LÊ THANH PHÁCH said

    Bài thơ rất thiết tha ,tình của tác giả nơi quê hương nhiều kỷ niệm thuở thiếu thơ . Cảm xúc dâng trào tác giả đã kiềm nén được và bật ra từng câu chử dẩn người đọc thôi miên qua nhiều vùng kỷ niệm .Có những hương vị rất đặc trưng củ lang sùng trên bãi chiều … Rất thơ. Bài thơ đọc xúc động lắm .

  2. Tâm Bình said

    Tình tự Quê hương
    Đêm chở trăng về
    Rơi sương đan kết khung tranh huyền ảo
    Mầm non khoét đất nhú lên vẽ nền xanh nhạt
    Choang choảng ngoài đồng tiếng rít cọ xô
    Phóng dại trôi xa tiếng gà xơ xác
    Trôi dài trên màn đêm tịch mịch
    Nghe như không gian lan rộng ra dần
    Một cái gì mông lung không nắm bắt được
    Khe khẽ gió lay
    Cành cây đong đưa nhè nhẹ
    Vệt sáng của trăng xuyên qua từng chiếc lá
    Lỗ chỗ dưới mặt đất khi tỏ khi mờ tựa ánh đèn sân khấu
    Dường như ai đang chơi trò trốn tìm
    Hay như kẻ tàn hình ẩn hiện tối sáng liên u
    Một đêm trôi qua
    Vũ trụ diễn bao vở tuồng ảo diệu
    Mở lòng nghe thấy
    Kỳ bí
    Lạ lẫm dị thường
    Một sân khấu nghệ thuật Quê hương mở ra mỗi tối .
    Sáng thức dậy
    Ngọn cỏ tan sương
    Bình minh ló dạng
    Tiếng chim trong vắt bầu trời
    Đồng lúa xanh đòng đòng ngậm sửa
    Hương thơm thoang thoảng một vùng thôn dã bình yên
    Quyện tỏa hơi trà bốc khói cuộn bay
    Thong dong từng ngụm cổ độ Phương Đông
    Thanh thản điềm nhiên nội tại
    Nghe lòng nhẹ tễnh lâng lâng. . .
    Rồi quây quần bên nhau buổi sớm
    Bát cơm chén mắm đĩa cà
    Ấm ruột thiết tha tình tự
    Chuyện trò chia sẻ nhìn nhau
    Mọi người khuôn mặt vui tươi
    Tỏ niềm an vui hạnh phúc
    Và chia tay
    Bắt đầu ngày mới. . .
    Người đi bãi mía nương dâu
    Mẹ quảy đôi nừng xuống chợ
    Vườn sau cha xới luống cà
    Lũ trẻ vui đùa trước ngõ
    Đồng dao ca hát thơ ngây
    Lũy tre nghiêng mình nửa buổi
    Góc vườn tôi đứng lặng yên
    Lắng nghe hồn quê cỏ nội
    Rờn xanh hiền hậu giống nòi
    Tìm tôi chan hòa sông núi
    Đi vào rợp mát ca dao.

    Quảng Ngãi, Xuân 2009
    Tâm Bình

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: