Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 910 Lượt

Archive for Tháng Bảy 1st, 2012

Trên mũi Cà Mau – thơ Lương Văn Minh Đạo

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2012

Trên mũi Cà Mau

Tôi đang đứng điểm cuối cùng đất nước
Mũi Cà Mau rừng đước biển bồi
Ôi tổ quốc ta thường nghe, thường gọi !
Từ thuở ấu thơ mẹ hát đưa ru
Từ lúc ê a lúc học vỡ lòng
Từ lúc lớn lên dưới mái trường lớp học
Thầy giáo dò bài không thuộc, phạt roi
Và những bài ca nhắc nhiều lần tổ quốc
Sao vẫn vô tình cho cuộc sống dần qua
Sáng hôm nay đứng đỉnh đầu Đất Mũi
Biển của ta, đất của ta, rừng Đước của ta
Hai tiếng thiêng liêng hai từ: Tổ Quốc
Sao bây giờ thấy thấm thía thịt da.

(Đất Mũi, 11/10/2010)
Lương Văn Minh Đạo

Advertisements

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Thầy giáo Huỳnh Vân Hà – Người gieo hạt cho đời!

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2012

Thầy giáo Huỳnh Vân Hà – Người gieo hạt cho đời!

Tháng 6/2012, thầy giáo – nhà thơ Huỳnh Vân Hà ra mắt tập thơ Gieo hạt do Hội VHNT Quảng Ngãi xuất bản theo chương trình quảng bá tác phẩm, sách in đẹp và trang nhã. Hà mất ngủ vì vui mừng thành quả của mình, nhờ sự hỗ trợ nhiệt thành, động viên của bạn văn và gia đình cho đứa con tinh thần ra đời trong dịp kết thúc năm học. Món quà có ý nghĩa để anh đền đáp lại tình cảm của bạn bè, học sinh, người thân và cả những người chỉ biết chứ chưa quen trong lúc anh ốm đau điều trị dài ngày.

Quê anh ở Thu Xà, mồ côi cha mẹ từ lúc nhỏ, được sự bảo bọc của người bà con, vượt qua khó khăn, phấn đấu trong học tập, anh thi đỗ và tốt nghiệp Khoa văn Trường đại học sư phạm Qui Nhơn, ra trường nhận công tác tại Trường THPT số 1 Tư Nghĩa thấm thoát đã gần ba mươi năm. Thời gian đi qua bao lứa học sinh ra trường, các em Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB5, Hồ Nghĩa Phương, Huỳnh Vân Hà | 2 Comments »

Ba bài thơ Tấn Lực

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2012

HƯƠNG TÌNH

Em và tôi chung một làng thôn nhỏ
Giữa đôi nhà ngăn cách một dòng kênh
Chiếc cầu gỗ nối đôi bờ xanh cỏ
Đêm lối mòn thấp thoáng một vầng trăng

Tuổi thơ tôi cùng với tuổi thơ em
Trên đồng cỏ hai đứa cùng chăn thả
Mùa nước lớn em cùng tôi bắt cá
Dưới chân cầu hái hoa súng tặng nhau

Có những chiều hoàng hôn rớt trên cây
Đồng lúa chín óng vàng như dải lụa
Em cùng tôi trốn tìm trong bông lúa
Miệng cười vui cắn vỡ hạt lúa vàng

Tôi và em chung một mái trường làng
Cùng đi học ngang qua cây cầu gỗ
Cùng đuổi bướm, ngắm nhìn màu hoa nở
Ngồi bên nhau hai đứa viết chung bàn

Em và tôi, trôi mãi với thời gian
Rồi trung học hai đứa vào trường mới
Tôi thẹn thùng đi bên cô bạn gái
Tà áo dài trước gió khẽ tung bay

Có một lần tôi lỡ nắm bàn tay
Em bẽn lẽn mắt nhìn cành hoa phượng
Tôi muốn tỏ mà sao còn thấy ngượng
Tốt nghiệp rồi lời nói chẳng thành câu

Trường đại học, cũng chẳng biết vì sao?
Trời xui khiến hai đứa vào chung cổng,
Ký túc xá phòng bên tôi mơ mộng
Bên kia tường em gõ nhịp tình ca

Đã bao lần tôi cũng định nói ra
Là mấy bận lời không tròn tình ái
Rồi đêm đêm tâm hồn như tê tái
Em mỉm cười vương vấn nỗi xót xa

Ngày ra trường tôi mang tặng bông hoa
Vui lên mắt, em nhìn hoa hồng đỏ
Em thầm nghĩ: màu tình yêu rồi đó!
Tôi nghẹn lời không nói được một câu (?)

Tôi được về công tác ở vùng sâu
Em ở lại đô thành làm cô giáo
Lần đầu tiên em và tôi xa cách
Tôi buồn, em cũng thấy buồn đau

Và năm tháng thư qua rồi thư lại
Chỉ một câu tôi chẳng nói nên lời
Bỗng một hôm tôi chết lặng , Trời ơi !
Cánh thiệp cưới tên em cùng người khác

Hương tình yêu từ thuở còn chỏm tóc
Với thời gian vẫn chưa đủ ái tình
Giữa đại ngàn, một mình tôi đứng khóc
Giữa đô thành, màu áo cưới lung linh.

6/2012

CHỢ QUÊ

Làng tôi ở một vùng quê êm ả
Cuộc sống nghèo dìu dắt trọn tuổi thơ
Có một lần theo mẹ Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »