Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 448,454 Lượt

Ba bài thơ Tấn Lực

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2012

HƯƠNG TÌNH

Em và tôi chung một làng thôn nhỏ
Giữa đôi nhà ngăn cách một dòng kênh
Chiếc cầu gỗ nối đôi bờ xanh cỏ
Đêm lối mòn thấp thoáng một vầng trăng

Tuổi thơ tôi cùng với tuổi thơ em
Trên đồng cỏ hai đứa cùng chăn thả
Mùa nước lớn em cùng tôi bắt cá
Dưới chân cầu hái hoa súng tặng nhau

Có những chiều hoàng hôn rớt trên cây
Đồng lúa chín óng vàng như dải lụa
Em cùng tôi trốn tìm trong bông lúa
Miệng cười vui cắn vỡ hạt lúa vàng

Tôi và em chung một mái trường làng
Cùng đi học ngang qua cây cầu gỗ
Cùng đuổi bướm, ngắm nhìn màu hoa nở
Ngồi bên nhau hai đứa viết chung bàn

Em và tôi, trôi mãi với thời gian
Rồi trung học hai đứa vào trường mới
Tôi thẹn thùng đi bên cô bạn gái
Tà áo dài trước gió khẽ tung bay

Có một lần tôi lỡ nắm bàn tay
Em bẽn lẽn mắt nhìn cành hoa phượng
Tôi muốn tỏ mà sao còn thấy ngượng
Tốt nghiệp rồi lời nói chẳng thành câu

Trường đại học, cũng chẳng biết vì sao?
Trời xui khiến hai đứa vào chung cổng,
Ký túc xá phòng bên tôi mơ mộng
Bên kia tường em gõ nhịp tình ca

Đã bao lần tôi cũng định nói ra
Là mấy bận lời không tròn tình ái
Rồi đêm đêm tâm hồn như tê tái
Em mỉm cười vương vấn nỗi xót xa

Ngày ra trường tôi mang tặng bông hoa
Vui lên mắt, em nhìn hoa hồng đỏ
Em thầm nghĩ: màu tình yêu rồi đó!
Tôi nghẹn lời không nói được một câu (?)

Tôi được về công tác ở vùng sâu
Em ở lại đô thành làm cô giáo
Lần đầu tiên em và tôi xa cách
Tôi buồn, em cũng thấy buồn đau

Và năm tháng thư qua rồi thư lại
Chỉ một câu tôi chẳng nói nên lời
Bỗng một hôm tôi chết lặng , Trời ơi !
Cánh thiệp cưới tên em cùng người khác

Hương tình yêu từ thuở còn chỏm tóc
Với thời gian vẫn chưa đủ ái tình
Giữa đại ngàn, một mình tôi đứng khóc
Giữa đô thành, màu áo cưới lung linh.

6/2012

CHỢ QUÊ

Làng tôi ở một vùng quê êm ả
Cuộc sống nghèo dìu dắt trọn tuổi thơ
Có một lần theo mẹ đi chợ quê
Bên đường nhỏ, vài túp lều nho nhỏ

Chợ quê tôi mênh mông không cổng ngõ
Phiên chợ nghèo hàng hóa cũng đơn sơ
Mỗi năm ngày phiên chợ quê nhóm họp
Người làng quê năm bữa- đợi chờ !

Mẹ thức giấc từ khi tờ mờ sáng
Tôi vội vàng gát lại giấc nồng say
Mẹ gánh lúa ra chợ quê để bán
Dành chút tiền mua áo mới cho tôi

ÔI ! màu áo trắng tinh, sung sướng quá
Ngày mai tôi cắp sách tựu trường
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt mẹ vui hơn
Dù trong túi hết tiền mua thứ khác

Mẹ dắt tôi dạo xem nhiều hàng khác
Nào trái cây, tạp hóa, đồ chơi
Dưới gốc đa cụ già đang hớt tóc
Bên mái lều nhiều thịt, cá còn tươi

Bao tháng ngày,dìu dắt tuổi thơ tôi
Mỗi lần Tết, chợ quê vui như hội
Phiên cuối năm, mẹ tôi mua nhiều thứ
Tôi reo mừng đón mẹ tận đường xa

Đến một hôm tôi giã biệt ra đi
Rồi chợ quê mẹ tôi không mua áo
Mẹ bán lúa gửi tiền lên thành phố
Tôi trưởng thành ,từ một góc chợ quê

Giờ trở lại, chợ quê tôi còn đó
Dáng mẹ tôi đã khuất núi xa mờ
Phiên chợ quê giờ khang trang giàu có
Tôi lặng nhìn màu áo trắng bạc phơ

6/2012

GÁNH LÚA VÀNG

Tôi sinh ra từ lũy tre, gốc chuối,
Dòng La Tinh tắm mát tuổi ấu thơ,
Núi Đầu Voi mùa hè đi hái củi,
Đồng lúa ven sông, nuôi tôi đến bây giờ.

Ôi ! nhớ quá những ngày mùa lúa chín,
Sợi tơ giăng con nhệnh uống giọt sương,
Ánh bình minh rơi nhẹ xuống quê hương,
Con gà nước gọi con tìm chỗ trốn.

Những giọt nắng vàng rơi trên lối xóm
Hai bên bờ bông lúa vướng bàn chân
Trên cánh đồng hạt vàng đang muối chín
Gánh lúa về, hoàng hôn rớt trên sân

Những gánh lúa vàng ươm trên vai Mẹ
Những bông vàng nặng trĩu gót chân Cha
Trên lối nhỏ ,những hạt vàng rơi rụng
Con chim cườm theo nhặt hạt châu sa

Gánh lúa về trên những quãng đường xa
Giọt mồ hôi thấm hai đầu đòn gánh
Cha vẫn cười, mắt Mẹ vui lấp lánh
Mùi lúa thơm đầy ắp trước sân nhà

Gánh lúa về như một bản tình ca
Mùa lúa chín cánh đồng như trẩy hội
Chiều hoàng hôn bên bếp hồng lam khói
Ngồi bên mâm cơm trắng với dưa cà…

Bao nhiêu mùa lúa chín đã đi qua
Bao gánh lúa đã nuôi tôi khôn lớn
Giọt mồ hôi chảy thành dòng sông lớn
Gánh lúa vàng đầy nước mắt Mẹ, Cha

Tôi đang đứng giữa cánh đồng lúa chín
Dòng La Tinh xanh biếc lững lờ trôi
Chiều hoàng hôn, lúa vàng giờ ai gánh?!
Khói lam chiều bên sườn núi Đầu Voi.

(Tập thơ: Quê mẹ Đầu Voi)
6/2012, Tấn Lực

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: