Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Winter Paradise

    Peek

    Selsey Life Boat Station

    Boiling sky

    Squirrel in the undergrowth D50_9462.jpg

    Flares...

    ❤️Polar Bear Taxi... [EXPLORED]

    ospreyflt1-3

    Compass Plant (Silphium laciniatum)

    Petit azuré

    Thêm
  • Tổng lượt xem

    • 447,548 Lượt

Viết cho Ngoại – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/08/2012

Viết cho Ngoại

(Kính viếng hương hồn Ngoại)

Thuở ấy nước Trà Giang rất xanh trong
Và ngọt như tiếng hát nàng Quỳnh Như đang hát
Ai bên Bấc xóm Tuần đi qua Vạn
Hay gọi đò ngang Phù khế Tư Hiền
Ngoại nhắn rằng có ghé Tư Nguyên
Nói con Bốn dẫn thằng cu về thăm Ngoại
Thế là mẹ con dắt dìu nhau qua bãi
Bãi cát tinh khôi không bẩn như bây giờ
Nước trong thấy đáy ,thuyền trôi em ngắm mãi
Qua đường vàng trải lụa đẹp như thơ
Đi chưa đến Ngoại đã chờ trước ngõ
Áo da trời ngược gió tóc râu bay
Mắt từ xa rực thương nhớ đong đầy
Chạy đến ôm em hôn tràn lên tất cả
Con trai dì Năm ở gần Ngoại quá
Nên Ngoại quý em hơn châu ngọc bạc vàng
Ngoại cho áo cho khăn phòng khi lạnh giá
Rồi dặn dò mẹ gắng dạy em ngoan
Đẹp như tiên ông xuống trần Ngoại nói :
“Mai mốt nghỉ hè về với Ngoại lâu nghen!”
Và hè đến mẹ con về trở lại
Ngoại dạy em hát hò cả những tối không trăng
Ngoại là thi sĩ suốt đời trong bóng tối
Nhà cháy bao phen không chừa lại chữ nào
Chẳng viết lại mặc dù em vẫn đợi
Bỗng Ngoại mù lòa –thương quá –biết làm sao!
Em càng lớn Ngoại càng thu mình lại
Ít ngâm thơ vóc dáng cũng nhỏ dần
Hè lại đến, một chiều về thăm Ngoại
Thấy Ngoại ngồi lặng lẽ phía sau sân
Hay Ngoại có những điều chưa thể viết
Những mất còn ray rứt dạ thi nhân
Nắm tay em Ngoại buồn em vẫn biết
Gắng học nghen con! – Ngoại nói nhỏ dần.
Nào hay đó là mùa hè sau cuối
Ngoại ra đi không đợi hết mùa thu
Mười hai tháng chín – Ngày trời sầu đất tủi
Chủ lái thuyền xưa về thế giới xa mù
Giờ ngồi viết vẫn không cầm nước mắt
Ngoại có vui không! – Con cũng giống Ngoại rồi
Đời phiêu lãng chiêm bao nào hiu hắt
Thấy Ngoại về con thương quá Ngoại ơi!

Vịnh Hạ Long mùa hạ 1992
Lưu Lãng Khách

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: