Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Triple Bite!

    Rock Stars

    Northern parula - Paruline à collier - Setophaga americana

    Sunrise at Hunts Mesa

    DC story ideas #1: "Justice League Extinction"

    Alien

    Step On Up

    Unexpected...  Mineral Creek Falls, San Juan Mountains, Colorado

    Acqua Alta

    Matching Light

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 445,891 Lượt

Lời ru muộn – thơ Xuân Thới

Posted by thinhanquangngai1 on 12/10/2012

                      LỜI RU MUỘN

 

Hởi những em gái bán thân

Tôi biết nói với em những lời này,

                       giờ  đã muộn

Nhưng em ơi

Có còn gì nữa đâu

Dù chiêm bao

Hay trong tâm tưởng

Hết cả rồi, hết tận hôm qua

Người vui cười

                     không tiếc rẻ

                                    xót xa

Ung dung bán

Dẫu bốn ngàn năm . . . Cổ vật

Thì em ơi

             còn giữ gìn

                             u uất

Để được chi !

Có còn chăng là hạt bụi

                   vất vưởng

                                   li ti  

Là giọt nước đang hóa thành đóm sương nhẹ

                    trong biển rộng,  trời cao 

Là chiếc lá rụng

                 giữa đại ngàn đêm thâu

Thì tiếc gì không bán nốt

                   phải không nào !

Bán là thôi

                 là nhẹ nhõm

                           bớt réo gào

Bớt thôi nhé

Nghĩa là không bao giờ hết

Vẫn còn đây

            lẩn quất bên ta

                                không gần

                                       mà cũng chẵng xa

 

Như bóng tối

              ngủ say, quên sáng lại.

Em không tiếc, cũng không cần  ái ngại.

Ái ngại thì

                làm sao

                             bán được . . .

                                      chẳng thương đau

Tự bây giờ

             và đến tận mai sau

Em là người

           hay hàng hóa hôm nào

Em rao bán

           hay đến hồi phải bán

Em dẫu xót

Mà đời còn đâu vị ngọt.

Đừng giận hờn

                    đời giờ thế

                             Đó em !


                                      Xuân Thới

                                          10/12

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: