Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Paiiin!

    Red Fox Kit

    Fence in Snow 2.1

    More reflections @ Gorinchem

    White Admiral (Limenitis camilla)

    Valley View Green and Blue

    varanasi - india

    Don't Touch My Tail !!!

    Fulmar

    Moored

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 440,890 Lượt

Archive for Tháng Mười Một, 2012

Vu vơ – mùa đông/ thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 on 28/11/2012

VU VƠ – MÙA ĐÔNG

Sân bay Liên Khương vàng đồi nhớ
Phi trường chạm bánh gió ta về
Sẻ nâu mổ nắng tròn đôi mắt
Ta vu vơ ngóng mái tóc thề

Mười năm ta biệt mù phố lạnh
Mười năm phố vẫn đẹp như tranh
Mười năm mắt biếc hồ Than Thở
Mười năm ta gói giấc mơ lành

Buổi về đứng giữa ngày Đà Lạt
Nhìn nắng đi qua vườn nhà ai
Lòng nghe là – lạ mùa khang – khác
Vu vơ em – vu vơ thở dài

Vu vơ – ta nhặt chiều bỏ túi
Đụng vào sương khói dính nhựa thông
Xe đạp đôi – một mình leo dốc
Phia sau ta chở cả mùa đông

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, CB7, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Trời đã sang đông – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 27/11/2012

Trời đã sang đông

Đêm dần trôi, tiếng gió reo qua lòng
Không gian âm thầm dắt trời gần với đất
Giờ này có ai bước qua sông
Có ai tuột khỏi tay cả cuộc tình thứ nhất
Đêm nay ta say!
Sao không ai cười vắt vẻo
Không ai gọi người quen nói nhắn một đôi lời
Không cô đơn sao lòng quá chơi vơi
Quá chật cứng những ưu tư,
những buồn vui nhân thế
Ta bước đi giữa đất trời quạnh quẽ
Mà nghe thấu tâm linh, trống vắng đến tận cùng
Sông lặng quá một bóng đò cô lẻ
Một bóng người nhỏ bé giữa mông lung
Về đâu đây giữa trời đất vô cùng
Ta không biết đố ai mà biết được
Còn chi nữa những điều ta khao khát
Những thăng trầm thành bại tuổi ba mươi…
Thôi đứng dậy tìm những gì đã mất
Để mùa đông không thấy xót xa lòng
Trời đã sáng ! Kìa bình minh đỏ rực
Nở muôn ngàn tia nắng dẫu sang đông.

05/11/1993
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB2, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Hai bài thơ – Sóng Thu

Posted by thinhanquangngai1 on 27/11/2012

bài 1/2
TÌNH BUỒN

Qua rồi một khoảng trời thu
Lòng em mãi đọng lời ru ngọt ngào
Còn thương có phải không nào ?
Xin anh gìn giữ gởi vào mộng mơ
Say tình lay động ý thơ
Đêm nằm thổn thức để chờ đợi ai ?
Chắc chiu năm tháng ngày dài
Tim sao rung động chẳng phai tí nào
Trăng vàng ngơ ngẩn trên cao
Không gian chia biệt nhớ bao ân tình
Mình yêu nhau phải không mình ?
Hay là say mộng bóng hình đấy thôi
Bâng khuâng tha thiết bồi hồi
Hoa tàn héo rũ đơn côi nữa chiều
Chữ buồn em viết bao nhiêu
Chữ thương cất giấu đốt thiêu tình nồng
Trời cao rộng lớn mênh mông
Tình sao nhỏ bé giữa đồng hoang vu
Biển xanh ào ạt Sóng Thu
Tình buồn mãi mãi thiên thu vẫn buồn

16/11/2012

bài 2/2
MƯA ĐÔNG

Đông sang rồi đó người ơi
Nắng vàng chạy mất mưa rơi lại về
Nước tràn bờ cỏ Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB2 | Leave a Comment »

Hai bài thơ – Lê Quang Hận

Posted by thinhanquangngai1 on 27/11/2012

bài 1/2
TÌM GÌ TRONG RÁC

Chị bới, chị bươi tìm gì trong rác?
Mưa rơi đều, chị có hay không ?
Thân gầy còm, xanh như lá cỏ
Đêm buông dần, tìm có gì chưa ?

Chị bới, chị bươi tìm gì trong rác ?
Bị mang theo, sao vẫn nhẹ tênh
Bên kia đồi, nhà ai dột ướt
Bầy trẻ thơ ngóng mẹ từng giây…

Chị bới, chị bươi tìm gì trong rác?
Trong dư thừa tìm chút từ tâm?
Trong lãng phí tìm vận may sót lại?
Trong bỏ đi tìm cái sinh nhai?

Chị bới, chị bươi tìm gì trong rác?
Sao âm thầm, lặng lẽ nuốt mùi hôi!
Có ai không, cố tình cho vào rác
Chút hương thơm, chút giá trị đời thường ?

bài 2/2

CHUYỆN NGỌN NẾN

Ngọn nến vàng
lung linh, leo lắc
Sắp tắt theo Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB2, Lê Quang Hận | 2 Comments »

Hai bài thơ – Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 27/11/2012

bài 1/2

Kính thầy

(Kính tặng thầy Lê Trọng Dũng)

KÍNH thầy dịp lễ hiến chương
GỬI gì đây giữa chiều thương nhớ này
THẦY giờ phương ấy có hay!
LÊ la phố chợ đêm ngày áo cơm
TRỌNG thầy chỉ biết ghi ơn
DŨNG bi trí – đã thành nhơn vẫn rèn
NHÂN còn đôi chữ bon chen
DỊP nào gặp gỡ nguyện đền đáp đây
LỄ mừng em thả thơ bay
HIẾN CHƯƠNG nhà giáo kỉnh thầy câu thơ.

bài 2/2

Trường cũ thầy xưa

(Kính tặng thầy Lê Trọng Dũng)

Thầm thoát ba mươi mấy hạ rồi
Em về đang độ lá thu rơi
Sân trường vắng lạnh chiều nghiêng bóng
Đổ xuống hồn ai những mặt người

Trường cũ giờ đây sao lạ quá
Mới cả trong ngoài, mới cả em
Thầy xưa giờ chắc về hưu cả
Bạn cũ lâu rồi chỉ Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB2, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

“Vết xước” thành “ngọc” nên “trầm” trong thơ Phan Bá Trình

Posted by thinhanquangngai1 on 21/11/2012

“Vết xước” thành “ngọc” nên “trầm” trong thơ Phan Bá Trình

 Tôi có thói quen lang thang trên mạng tìm đọc thơ văn của nhiều tác giả, trong những lần ấy bắt gặp weblog “Thiên Ấn – Trà Giang” của người quen cũ “Phan Bá Trình”. Tôi gặp và tiếp xúc trong công việc với Trình cách đây 20 năm, thời gian vừa đủ độ tuổi người thanh niên trưởng thành. Vài lần trao đổi, tôi có thông tin về Trình, anh đã chuyển công tác và giảng dạy ở Trường Đại học Phạm Văn Đồng, là thạc sĩ toán học, hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi. Riêng Trình làm thơ và có những niềm đam mê khác thì sau này chơi thân với nhau tôi rõ hơn!.

Quê Phan Bá Trình ở La Hà, nơi mà tuần phủ Nguyễn Cư Trinh đã tìm ra một trong mười hai danh lam thắng cảnh của Quảng Ngãi: “La Hà thạch trận”. Có lẽ, chính vùng đất hữu tình này đã hun đúc, ấp ủ và nâng cánh cho hồn thơ của anh. Xuất thân từ một gia đình có truyền thống làm công tác giảng dạy, anh cũng từ một giáo viên, cán bộ quản lý và sau này là giảng viên. Thấm thoát cũng gần ba mươi năm công tác ở ngành giáo dục, ngoài giờ dạy học anh còn là nhà sưu tập cổ vật – đá cảnh, viết thư pháp, chơi cây kiểng… và sáng tác thơ. Những tác phẩm của anh được đăng tải trên một số báo, tạp chí trong và ngoài tỉnh, một số tuyển tập thơ trong nước.

Một buổi sáng cuối hạ, ngồi với vài người bạn thơ tại quán cà phê gần nơi ở của anh, Phan Bá Trình trải lòng mình về bản thảo tập thơ “Vết xước”:  “Nó là kỉ niệm, cảm xúc bất chợt về quê hương, cảnh vật, tình yêu, cuộc sống… là những đứa con tinh thần của mình!”. Thật may mắn cho Trình là bản thảo tập thơ được chuyền tay nhau, và mỗi người bạn làm một việc. Người thì biên tập, người thì viết lời bạt, lời cảm nhận, lời bình; còn nhạc sĩ chọn bài phổ nhạc, nghệ sĩ diễn ngâm cùng tác giả chọn bài thể hiện. Chỉ trong vòng một tuần là Phan Bá Trình có một DVD thơ gồm 18 bài trình làng. Bạn bè đùa vui: “Ở Quảng Ngãi, Trình chỉ đứng sau một người và đứng trước nhiều người!?”. Tính Phan Bá Trình là vậy! Không làm thì thôi, đã làm thì làm đến nơi đến chốn, kể cả trong tập thơ anh cũng cẩn trọng, chắt chiu đến từng câu chữ, từng phụ bản, hình ảnh minh họa… sự hoàn thiện, chỉn chu là nét riêng của anh.

Đọc 80 bài thơ trong tập “Vết xước” của Phan Bá Trình, có lẽ mỗi người đều có cảm nhận khác nhau, từ thơ truyền thống: Đường luật, lục bát đến thể thơ mới. Anh có cách thể hiện pha trộn và sáng tạo, sử dụng câu chữ thuần Việt và ngôn ngữ đặc trưng thổ âm xứ Quảng. Ta có thể bắt gặp nhiều từ anh dùng thật Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB5, Hồ Nghĩa Phương | Leave a Comment »

Về thăm trường cũ – thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 on 19/11/2012

Về thăm trường cũ

(Kính tặng thầy Trương Quang Hân và các bạn cựu học sinh trường cấp II Tư Nghĩa cũ (1950 – 1954))

Thưa thầy con đã về đây
Trường không còn nữa mà thầy đi xa
Dấu xưa cát bụi nhạt nhòa
Còn đây kỷ niệm vỡ òa trong tim

Con về nắng nhạt chiều nghiêng
Đứng trên cầu Phủ “*“ lặng nhìn hoàng hôn
Mưa đan sợi rối trên sông
Nhớ thầy thương bạn bỗng lòng rưng rưng

Trường xưa lớp cũ không còn
Khi về thơ thẩn không gian chạnh buồn
Thầy ơi ! mùa chưa chớm đông
Sao con nghe rét chạm hồn vào thơ ?

Năm mươi năm ấy – bây giờ
Câu thơ con viết vịn hờ thời gian
Đến khi tóc bạc hoa râm
Công ơn thầy dạy lớn dần trong con

Bạc đầu chưa kịp khôn ngoan
Về thăm trương cũ mỏi mòn cảnh xưa
Lòng riêng – xin được dạ, thưa :
Tôn sư trọng đạo con chưa làm tròn

Khi về sương khói mênh mông
Sông Nha nước chảy bềnh bồng đêm rơi
Ngẩn ngơ con đứng thây ơi !
Nhớ thương thương nhớ tím trời nhớ thương.

Đồi Kim Anh, tháng 7- 2002
Khắc Minh
——————————————————————–
(*) Cầu Phủ bắt trên sông Nha thuộc xã Nghĩa Trung huyện Tư Nghĩa Tinh Quảng
Ngãi.

Posted in 01. Thơ, CB7, Khắc Minh | Leave a Comment »

Về lại trường xưa – thơ Lê Thi

Posted by thinhanquangngai1 on 19/11/2012

Về lại trường xưa

(tặng Thầy và Trò Trường DTNT Buôn Hồ
nhân kỉ niệm 10 năm thành lập trường)

Nắng sớm long lanh sân trường rộn rã
Mùa thu nhẹ trôi qua ánh mắt học trò
Phấn trắng, bảng đen thầy vẽ hình chiếc lá
Chờ thu về hóa bướm và hoa.

Mùa thu vàng như bao mùa thu trước
Theo chuyến đò con lặng lẽ qua sông
Chợt thu này có điều gì mất – được
Xa phía chân trời diệu vợi mênh mông.

Biết cho là nhận và bao điều hạnh phúc
Đưa qua sông đò lặng lẽ trở về
Mang hy vọng từ những đều chăm chút
Con quyết tâm lòng giữ vững lời thề.

Thưa thầy – con qua mấy nhịp cầu
Mới thấu hiểu tình thầy năm cũ
Và thu này nhớ trường xưa nội trú
Ơn thầy hơn cả núi sông sâu.

Ngày qua ngày thời gian rơi rắc
Mái trường xưa phủ kín màu xanh
Thầy vẫn mãi một vầng trăng sáng
Trường mãi chan hòa trong ánh mắt long lanh.

Lê Thi

Posted in 01. Thơ, Lê Thi | Leave a Comment »

Tình khúc mùa đông – thơ La tinh

Posted by thinhanquangngai1 on 19/11/2012

TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

Tiếng trống tan trường vừa điểm
Sân trường lá rụng theo mưa
Trường em bao ngày xa nắng
Em về ngập gót chân đưa

Áo trắng ướt tà lên gót
Nón nghiêng giọt trắng ngắn dài
Tóc mai dính nhiều trên má
Mi dài ướt lệ mùa đông

Em về nhẹ bước qua sân
Gót hồng nhuộm màu sắc nước
Giọt mưa rơi đôi tay ướt
Ngón dài nâng vạc áo lay

Em về mưa vẫn bay bay
Cỗng trường đứng im lạnh ngắt
Có người chờ em ướt mắt
Xe đạp vùi trong nước mưa

Người ta đã chờ lâu chưa ?
Mưa rơi nhạt nhoà kính trắng
Nụ cười mùa đông không nắng
Chiếc ô chưa đủ hai người

Đưa em về trên đường quen
Đã bao mùa đông ngập lối
Áo trắng trong mùa đông cuối
Đón em còn có đông này

Đông tàn còn đâu mưa gió
Sân trường vắng bước chân qua
Ra trường em đi xa quá
Thế là tình đã phôi pha

Môi mềm khép giữ hạt mưa
Nghe trong nỗi niềm băng giá
Em còn nhớ mùa mưa gió
Nhớ người chờ đón dưới mưa!

Đông về em có hay chưa?
Nghe mưa trong hồn như đắng
Giọt tình ngập con đường vắng
Ướt rồi tình khúc trong thơ .

Đông 2012, La tinh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Biển hát – thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 on 10/11/2012

Biển hát

Buổi sáng anh ra biển
Nhìn về phía Mặt trời
Đếm từng giot sương rơi
Ngỡ mùa Thu thức giấc

Kìa chú còng ngủ gật
Trên thảm cát bình minh
Vẫn màu nắng rung rinh
Ôm chân bờ sóng dội

Vô tình cơn gió thổi
Mây lờ lững trên cao
Biển vẫn hát xôn xao
Ru một thời tuổi nhỏ

Từ một lần qua đó
Ai nói lời chia tay ?
Để cuộc tình thơ ngây
Chập chờn xanh ký ức

Biển cho dù thổn thức
Trời cho dù mây bay
Anh trở về sáng nay
Cúi chào tình kỷ niệm.

Khắc Minh

Posted in 01. Thơ, CB7, Khắc Minh | 1 Comment »

Lòng chẳng bình yên – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 10/11/2012

Lòng chẳng bình yên

Lòng chẳng bình yên
                       anh vòng quanh phố
Một thoáng hồn nhiên
                       nâng ly rượu nhỏ
Thấy cánh diều xưa
                        vẫn còn đâu đó
Trong chiều no gió
                        trong hương rượu nồng
Tiễn tháng ngày trên
                    đôi chân bềnh bồng
Phiêu bạt từ khi
                   môi em còn hồng
Giờ nửa đời trôi
                em buồn hay không
Tình ta mênh mông
                     đôi bờ ngọt đắng
Lòng chẳng bình yên
                      anh ngồi tịnh lặng
Vuốt bóng thời gian
                      trên làn tóc trắng
Thấy chiều dịu nắng
                        em ngồi bên anh
Thấy tà áo trắng
                   dưới hàng cây xanh
Lòng chẳng bình yên
                 anh về trong anh
Trong gió thanh thanh
                      trong mây nhẹ nhẹ
Thấy mình thơ bé
                   bên mẹ đêm đêm
Thấy mình rất trẻ
                  chưa lời yêu em.

06/12/2002
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB5, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Một lần về – thơ Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 on 04/11/2012

MỘT LẦN VỀ

Lại cách xa rồi Mộ Đức ơi!
Lệ buồn nuốt vội, bước chơi vơi
Nặng bước mưu sinh, chùng bước nợ
Đành thôi bồi lỡ nhánh sông đời

Trăng cố quận hờn mây viễn xứ?
Góc vườn xưa khế tím trầm tư
Bẹ chuối chữ THIỀN Dơi treo ngược
Chữ HIẾU còn đâu dáng Mẫu từ

Mưu sinh bạc tóc lạc xứ người
Vườn xưa cải muộn nở vàng tươi
Bướm vàng chấp chới miền thơ ấu
Vấp bóng ta xưa tuổi chín mười

Lang thang tìm nhặt cánh diều rơi
Gặp nữa trăng cười đáy giếng khơi
Nướng củ khoai lang tìm dĩ vãng
Võng trưa đâu tiếng mẹ ru hời…

Về đây cạo lớp rêu ngày tháng
Tìm tên nhau trên gạch cổng làng
Con Bẹp, thằng Cu thời thơ dại
Giờ ra sao, ai mất, ai còn?!

***

Thôi phải xa rồi Mộ Đức ơi
Phú Trung, núi Điệp, bước mồ côi
Mộ lòng chôn kín tình cố quận
Dệt góc trời xa rộn tiếng cười ./.

Tháng 10-2012
Phạm Dương

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Ngày mưa gió – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 04/11/2012

Ngày mưa gió

Như hẹn trước mưa về trong gió loạn
Quắt quay rơi nghiêng ngửa giọt tan tành
Gợi âm hưởng của khí thời cố quận
Ngày bão bùng khi tóc chửa thôi xanh
Phố cuối thu như hè trên đại mạc
Khát tình quê cháy rát cổ phiêu bồng
Ngửa mặt uống từng giọt cuồng bất giác
Như được về quê tắm gội trên sông
Sáng Thiên Ấn có còn mây ấp núi?
Chiều Trà Giang vàng nhuộm bóng đò ngang
Hồn trôi mãi như thuyền không bến đợi
Sầu lên khơi nào phải chuyện thu tàn
Ngày mưa gió lòng ta như bại tướng
Với tàn binh là lá chữa xa cành
Nhìn tử sĩ bao lá vàng rụng xuống
Xót vô cùng dăm lá vẫn tươi xanh
Ngày mưa gió lòng người như bến vắng
Đò buột neo không một bóng người qua
Bến cô hiu một màu mưa bạc trắng
Gió khàn âm hay tiếng gọi sông Trà
Bao thu rụng người đi chưa trở lại
Mưa thét gào dâng nỗi nhớ diết da
Hỡi cố quận! Xin dành nhiều thân ái
Cho lòng này còn nở những bông hoa.

Cuối thu 2009
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB5, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Chiều thu sông nước Trà Giang – Nguyễn Tấn Thuyên

Posted by thinhanquangngai1 on 04/11/2012

CHIỀU THU SÔNG NƯỚC TRÀ GIANG

Dòng đời xuôi ngược bếnTamThương
Sông nước Trà Giang đón sắc chiều
Lữ khách dừng chân say chếnh choáng
Men chiều hương ủ nhớ bờ xe.

Thiên Ấn thu chiều tim tím biếc
Chuông chùa điểm tiếng vọng ngân nga
Bá Quát dừng chân cùng non nước
Họa trọn vần thơ đất Cẩm Thành.

Câu hò ai trải mềm theo gió
Vỗ nhịp con đò đợi khách qua
Thi sĩ ôm túi thơ, bầu rượu
Ngất ngưởng say rồi lại vẫn say!

Nguyễn Tấn Thuyên

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyễn Tấn Thuyên | Leave a Comment »