Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 448,454 Lượt

Một lần về – thơ Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2012

MỘT LẦN VỀ

Lại cách xa rồi Mộ Đức ơi!
Lệ buồn nuốt vội, bước chơi vơi
Nặng bước mưu sinh, chùng bước nợ
Đành thôi bồi lỡ nhánh sông đời

Trăng cố quận hờn mây viễn xứ?
Góc vườn xưa khế tím trầm tư
Bẹ chuối chữ THIỀN Dơi treo ngược
Chữ HIẾU còn đâu dáng Mẫu từ

Mưu sinh bạc tóc lạc xứ người
Vườn xưa cải muộn nở vàng tươi
Bướm vàng chấp chới miền thơ ấu
Vấp bóng ta xưa tuổi chín mười

Lang thang tìm nhặt cánh diều rơi
Gặp nữa trăng cười đáy giếng khơi
Nướng củ khoai lang tìm dĩ vãng
Võng trưa đâu tiếng mẹ ru hời…

Về đây cạo lớp rêu ngày tháng
Tìm tên nhau trên gạch cổng làng
Con Bẹp, thằng Cu thời thơ dại
Giờ ra sao, ai mất, ai còn?!

***

Thôi phải xa rồi Mộ Đức ơi
Phú Trung, núi Điệp, bước mồ côi
Mộ lòng chôn kín tình cố quận
Dệt góc trời xa rộn tiếng cười ./.

Tháng 10-2012
Phạm Dương

Advertisements

Một phản hồi to “Một lần về – thơ Phạm Dương”

  1. MỘNG VỀ

    Xa lắc xa lơ … Mộ Đức ơi!
    Tình quê tím ngắt một phương trời
    Trả bao hương phấn, còn nguyên nợ
    Bồi lỡ đành thôi, tạ lỗi đời

    Cố quận trăng hờn mây viễn xứ?
    Thiên đường đành thiếu những “tàn dư”?
    Lạy hồn thiên cổ cho tròn mộng
    Dâng Mẹ quê hương nỗi tạ từ

    Nắng đổ về đâu, chiều xứ người
    Níu màu hoa cải mộng vàng tươi
    Hồng hoang thức – ngủ miền thơ ấu
    Vướng bóng hoàng hôn ngã cuối trời

    Thả nắng chiều vương theo sóng khơi
    Biển chiều nghe động mỗi âm rơi
    Ta nghe trong gió lời ru cũ
    Vọng tự ngày xưa tiếng ạ ời

    Xa lắc lơ rồi … Mộ đức ơi
    Đồi Vom, núi Điệp … khuất chân trời
    Thiên thu mây trắng lang thang mộng
    Lạc tiếng đàn rơi ngả cuối đời …

    -Trương Vô Kiến

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: