Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,369 Lượt

Phạm Duy về động hoa vàng – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2013

Phạm Duy về động hoa vàng

Luật sinh diệt cuộc đời
Người vĩnh viễn ra đi
Biết nói gì đây để tỏ lòng thương tiếc
Xin phân ưu cùng sông núi cỏ cây
Cùng mưa nắng gió mây, trong ngày người vĩnh biệt
Hỡi nhạc sĩ thiên tài của nhân loại!
Hồn hãy vui khi về cõi vĩnh hằng
Bởi phút ra đi cũng là giờ ở lại
Trong lòng người, trong sông núi trời trăng
Khuya nay bên cây đàn ghi ta
Tôi hát bản “Tình ca” với giọng khàn cùng độ cảm
Chưa lột tả hết những gì người gửi gắm nơi đây
Đao ca – Tâm ca – Thiền ca, người hỡi có hay!
Tôi thích lắm nhưng chưa đủ tài thể hiện
Nên chỉ gửi đến hư vô những bài cửa miệng
Như: Nha Trang ngày về, Kiếp nào có yêu nhau
Rơi lệ ru người, Hẹn hò, Chuyện tình buồn ,Còn gì nữa đâu
Bà mẹ quê, Phượng yêu, Ngày trở về, Đưa em tìm động hoa vàng
Tôi hát và tôi hát giữa trời khuya lãng đãng
Tiếng chuông chùa ai thả rớt đâu đây
Tôi ca mãi cổ khàn đau và trời đã sáng
Vài tiếng chim khô rụng xuống hiên ngày
Phạm Duy đã ra đi trong ngậm ngùi tiếc nhớ
Người về động hoa vàng, không đợi buổi sang xuân.

28/1/2013
Lưu Lãng Khách

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: