Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Fast-flying Falcon

    sunset and fishing nets

    Force of Life - Pushing Boundaries I

    Northern Channel || Bombo

    ON THE QUAYSIDE

    Cascades in the Narrows of Zion

    Glencoe // Scotland // Landscape

    Still life

    Sunrise on the Lake

    Geometría en Color

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,594 Lượt

Xuân đậu bên lòng – thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 on 23/02/2013

XUÂN ĐẬU BÊN LÒNG

Xuân đi – đến trên miền hoa cỏ
Chiều hôm nay xuân đậu bên lòng
Mây rong ruổi về ngang ngõ nhỏ
Thả mơ màng trên mái tiêu phong

Xa biền biệt dòng sông quê mẹ
Tím chân trời phủ dấu rêu phong
Rừng vẳng điệu ru Hời thật khẽ
Rung lòng ai oán khúc tơ đồng

Ngày ly biệt phượng tàn cánh hạ
Nay biệt ly còn lạnh trời đông
Sóng cuồng nộ trên từng bãi đá
Cành dương quan vướng dạ ai không

Trông cuối mắt chân trời viễn mộng
Xuân ly hương tê tái phương lòng
Tơ tóc rối lưng trời gió lộng
Gọi thiên thu lay giấc mơ mòng

2/2013
Trương Vô Kiến

Một phản hồi to “Xuân đậu bên lòng – thơ Trương Vô Kiến”

  1. LỜI MỜI THÁNG TƯ

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Lâu lắm rồi
    Mòn mưa nắng tháng Tư
    Ba mươi chín mùa cuối Xuân đầu Hạ
    Vẫn lắt lay lòng dạ đến bây chừ

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Gió đầu sông cuối bãi vỗ tương tư
    Giòng xuôi ngược vẫn đôi bên bồi – lở
    Dạ đệ huynh đau đáu nỗi tạ từ

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Cuộc phù du qua mấy bận nên – hư
    Sương nắng đó phai tàn bao nét mực
    Gió mưa nào rách nát một tờ thư

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Cho nguôi lòng nhung nhớ rặng tre thưa
    Vành tang trắng quấn đầu xanh đã đốt
    Giải khăn sô lau nước mắt không vừa

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Ruộng đồng xưa xa xót nắng cùng mưa
    Trời quê Mẹ bây giờ cao xa lắm
    Khó mà nghe than thở sự không vừa …

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Thăm người đông, làng xóm vắng hơn xưa
    Người năm cũ trôi về phương hút mắt
    Sông núi lở mình qua cuộc nắng mưa

    Sao em không về thăm quê Mẹ
    Tháng Tư mời dâng gió thoảng mây trôi
    Dòng sử lịch mơ hồ vương vấn lệ
    Về đi em
    Ta mặc niệm cuối chân trời

    -Trương Vô Kiến
    27.4.2013

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: