Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,369 Lượt

Mẹ – thơ Nguyên Bình

Posted by thinhanquangngai1 on 17/03/2013

Mẹ!

Trên đời ai sinh ra cũng đều có mẹ!
Là tiếng đầu tiên con vừa bập bẹ.
Đấng quân tử hiền nhân cũng từ mẹ mà ra!…
Ôi tiếng Mẹ thật bao la. . .Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ cuả ta….
Những năm tháng đi qua ,chiến tranh suốt cả đời người.
Lặn lội nuôi con, lớn lên từng ngay trong bom đạn
Chiếc áo sờn vai, cơm không đủ ăn, độn khoai sắn hai phần
Mẹ nuôi con khôn lớn, chưa đền ơn cho mẹ!….
Mẹ đã ra đi,.. vì cơn bịnh ngăt nghèo!
Hơi thở cuối cùng mẹ đã trút từ lâu.
Nhưng mắt mẹ chưa hề nhắm lại.
Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ còn đợi con, đứa đứa về lần.
Vuốt mặt mẹ rồi lặng lẽ ra đi. Nước măt cứ tuôn trào!
Cổ nghẹn lại như bức tường ngăn cách từ đây!
Để không còn thấy mẹ!…

Ngày con đi xa, cũng không đựơc về thăp nén nhang mộ mẹ!
Dẫu chân trời góc bể con vẫn luôn luôn nhớ về mẹ.
Mẹ đã nằm yên dươi nấm mồ….
Mỗi lần về quê, thăm mộ mẹ. Tay cầm nén nhang mà sao con nghẹn ngào,
không nói lên đươc. Những ky ức về mẹ cứ hiện lên trong trí óc con.

Từng giây phút mẹ nắm tay con, hai hàng nươc mắt,
tiễn con đi học, những chiều chủ nhật.

Và đôi mắt mẹ không rời hàng dăm bụt trước nhà.
Trông con về những chièu thứ bảy!…

Cái hình ảnh ấy cứ chảy mãi trong con, nhưng mẹ không còn!
Nằm sâu trong lòng đất.

Con thì chân trời đi khắp, rày đây mai đó,
Phiêu bạt khắp bốn phương trời. . .

Còn mẹ! Mẹ có nằm yên đươc hay không?
Hay phải bị dời đi nơi khác!…

Nguyên Bình

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: