Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 477,642 Lượt

Archive for Tháng Ba 30th, 2013

Hai bài thơ Đăng Trình

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

khúc tự tình còn lại

Bình minh đi qua
mỗi ngày vẫn đi qua
ta không thể níu được mặt trời
bởi cuộc đời xoay trong định luật
ta lăn theo thơi gian
và những hao mòn lăn theo đời ta
khúc tự tình chạy theo suy tư
suốt ngày vật lộn
câu hỏi lẫn vào đêm…

Cuộc tình đi qua
mang dư vị cho những ngày còn lại
em kéo lại đổi thay cho mình nuồi tiếc
chạm vào đời
thấy mang nhiều chất đắng
vết thương ngày cũ chưa lành
khúc tự tình em để lại
mong manh
buỗi chiều ngồi ngắm trời suông
lắng trong đáy mắt
từng đêm …

nhận diện khoảnh khắc

Lang thang
chưa gặp ai và ai chưa gặp
phố đông Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB5, Đăng Trình | Leave a Comment »

Theo em về cùng đoàn tàu – Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

THEO EM VỀ CÙNG ĐOÀN TÀU

Con tàu cũ còn sức cùng lực kiệt
Lướt mòn đường ray
gần trăm năm thân phận
gắng đưa nhanh bao khách lạ ngựợc xuôi
về ga cuối hành trình nghe đã mỏi
tiếng tàu kia quen lắm những phố làng
thương nó quá lẽ thường là ngơi nghỉ
nhưng không em chưa chiếc mới thay vào
sức hết rồi đã bao mùa lóng cóng
làm bằng hai từ thuở mới thanh xuân
ngồi trong goong nghe xé lòng rít bánh
tội tiếng còi réo giục mỗi đường quanh
tôi theo Em về quê trời tháng chạp
nghẹn chuyến tàu chuyên chở mộng mùa vui
chuyện lời lỗ bao nhóm ngưòi toan tính
trong lòng tôi nghe chua xót ngậm ngùi

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Ai bảo mất nhau – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

Ai bảo mất nhau

Ai bỏ trầu cau ước hẹn rồi
Em nào trói được với duyên tôi
Thơ ngây em xuống thuyền duyên kiếp
Có lẽ nay đành giã biệt thôi
Mười tám em về vui bên ấy
Bỏ lại dòng sông chuyện lứa đôi
Em ơi chớ có chui vào mộng
Kẻo khổ tình anh lớn mãi rồi
Một ngày không gặp muôn ngày nhớ
Trọn kiếp chia ly mấy nẻo sầu
Anh về vá lại con tim vỡ
Tâm hồn ai bảo mất nhau đâu

6/3/2013
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Đồng cảm – thơ Xuân Hồng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

ĐỒNG CẢM

Sân trường hoang vắng nắng lơ thơ
Nhẹ bước chân ai bước hững hờ…
Em sầu, anh cũng buồn man mác
Em làm thơ, anh cũng làm thơ

Vương nhẹ nhành cây một đường tơ
Sầu ai nối nỗi buồn ai đó
Ơi ! chùm hoa tím run trong gió
Tay trao tay và thơ trao thơ,…

Hãy nép vào anh chuyền hơi ấm
Cho hồn bớt lạnh, bớt cô đơn !
Đời dẫu là còn-mất-thiệt-hơn,…
Vẫn nhú nụ hoa đầu cành vĩ.

Hãy để sầu qua như mộng mị
Chỉ còn thơ hòa điệu đàn thôi.
Ừ ! sau cơn mưa, trời lại nắng
Đời lẽ nào mưa mãi, em ơi !

Xuân Hồng

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Thao thức cùng Hà Quảng – Hương Thuỷ

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

Thao thức cùng Hà Quảng

Sao có chi thao thức
Trời Quảng Ngãi mưa bay
Ai âm thầm lặng lẽ
Nhớ dáng ai hao gầy

Một vì sao lấp lánh
Thao thức hoài trong đêm
Trăng gối đầu song cửa
Giấc mộng nào dịu êm

Chiều Sông Vệ ngẩn ngơ
Dòng suy tư chầm chậm
Em có nghe tiếng sóng
Nắng gió chiều bâng quơ

Con đường xưa em qua
Trăng mấy mùa giăng lối
Nỗi niềm xưa bối rối
Thao thức đầy trang thơ

Tình yêu nào thầm lặng
Để bây giờ ước ao
Cơn gió nào lao xao
Để hồn ai thao thức.
Hà Quảng

   Một người bạn cũ của tôi nói rằng: Hà Quảng hiền hiền, quê quê nên thơ của anh ấy cũng quê quê, hiền hiền. Tôi cũng thấy thế. Nhưng đến khi đọc “Thao thức” của Hà Quảng, tôi mới ngộ ra rằng: Bên trong Hà Quảng còn có những tâm tư như sóng ngầm sông Vệ, chỉ cần một chút gió sẽ dạt dào xô bờ cát.

                         Sao có chi thao thức
                        Trời Quảng Ngãi mưa bay
                        Ai âm thầm lặng lẽ
                       Nhớ dáng ai hao gầy

Câu hỏi tu từ mở đầu bài thơ đã thể hiện một nỗi niềm trăn trở. Thao thức vì mưa bay hay mưa bay làm thao thức, chắc tại cả hai. Cái lý do để mà thao thức tưởng cụ thể, rõ ràng hóa ra chẳng rõ ràng, cụ thể. Một từ “ai” mà hai đối tượng. Nỗi nhớ âm thầm, lặng lẽ với dáng hao gầy của một ai đó. Hóa ra, thao thức là vì nhớ. Nỗi nhớ tưởng như mơ hồ, xa xăm, tưởng như Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »