Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186



    Dolycoris II

    161204-1

    Pedro Point

    Tropical Kingbird - 10 Mile Point

    Faux sapin vrais palmiers

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,592 Lượt

Hai bài thơ – Trương Công Tưởng

Posted by thinhanquangngai1 on 18/05/2013

HƯƠNG ĐỂ DÀNH

Anh về đốt lá tháng năm
Bên hàng dương cũ đêm nằm mất nhau
Ký ức xưa đã bạc nhàu
Tình yêu còn giữ nguyên màu lụa tươi

Con đường đợi dấu chân người
Từ nơi hò hẹn tiếng cười vỡ tan
Một đời anh vẫn lang thang
Vì đành lỡ kiếp đa mang mất rồi

Trái tim trở nhịp bồi hồi
Muốn tìm hơi ấm bờ môi khát trào
Giật mình đánh thức chiêm bao
Khơi nghìn con sóng cồn cào nhớ thương

Chỉ là một kiếp vô thường
Anh giờ trả nợ văn chương nửa vời
Em mang một đóa xuân ngời
Thổi bùng hương sắc cho đời ngát xanh

Về bên giấc mộng an lành
Thả bung hương tóc để dành ngày xưa…

NHÌN LẠI

Rên xiết tiếng gào của gió
mùa trôi qua kẻ tay
hỗn mang ký ức lần tìm vết yêu còn sót lại trên ngực em
khi về ngang cuối ngõ
con dế trong đêm than khóc bạn tình
những dáng cây khô tạc bóng hao gầy
gom cả cánh đồng cô đơn vào tim nuôi ảo mộng rỗng
hóa mục ruỗng tâm hồn
trong khi em về
mùa đông trải đầy dưới chân
con dế rủ rì lạnh màn sương
chuyện nắng mưa gió bụi đường
xác thân
xác thân
em còn tươi nguyên
soi gương đi
kìa…

Trương Công Tưởng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: