Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 505 151 Lượt

Archive for Tháng Bảy 1st, 2013

Viết sau lần giở – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

VIẾT SAU LẦN GIỞ

có tiếng hỏi: Từ thanh bình trở lại
nhện giăng đầy trong ý nghĩ tinh khôi
– trong tro bếp may ra còn than đỏ
thổi bùng lên ánh lửa hóa nụ cười

trăng gác núi tiếng gọi ngày phía ấy
nghe ầm vang một góc quan san
đêm rất thật ánh trăng già khuyếch tán
tình nước non thôi thúc bước nhịp nhàng

quanh bóng núi đùa cợt đời du thủ
bận lòng chi – ngắm sương khói biên thùy
cười kiêu hảnh sau mấy mùa thủ túc
nhớ tình nhau chong mắt biếc đương thì

lời kinh sách mang mang hồn lãng mạn
cỏ phương Nam xanh mượt dưới trời chiều
xưa có phải mắt nhìn chưa biếc vị
nên vô tình dẫm lên bóng liêu xiêu

gọi thơ phú làm chất men thi vị
mãi ung dung làm bạn chữ thánh hiền
thương đàn em dật dờ neo hố thẳm
mộng ngày xanh thấm lạnh những ưu phiền

cứ nhầm lẫn dẵm lên bờ hạnh phúc
nhìn quanh co bước xiêu veọ con người
biển bạc rừng vàng kéo chân những nụ cười
đầy mộng mị khắp chiều dài đất nước

sao không thể giận hờn chiều quay ngược
làm rối tung những giá trị thường hằng
nỗi chao đảo những tầng tầng mực thước
mãi lạm bàn chuyện thực giả chê khen

mùa giả tạm cũng đậm màu hưng phế
mộng trào dâng theo con nước chân thành
có tiệng gọi phía ngày reo trước mặt
rộn lòng nhau lớp lớp cây đời xanh./.

Ngã Du Tử

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Ngọn đèn dầu – thơ Tấn Xuân

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

NGỌN ĐÈN DẦU

Tôi lớn lên giữa quê nhà gian khổ
Nắng khô cằn, nước lũ ngập đồng xanh
Dù nắng mưa chim luôn về xây tổ
Chào bình minh rộn rã một ngày lên.
Việt Nam quê hương tôi, quê hương tôi
Muôn đời là hơi thở, là ánh hồng
Là sức sống, là niềm tin
Và Cha tôi – Ngọn đèn dầu sáng tỏ
Soi lối dẫn đường, sưởi ấm cả đời tôi.

Tuy đã xa vẫn nhớ hoài quê cũ
Nhớ con đò, bến nước, rặng dừa xanh
Từng bước chân như luôn còn in rõ
Là hành trang rộng mở cuộc đời tôi.
Việt Nam quê hương tôi, quê hương tôi
Muôn đời là hơi thở, là ánh hồng
Là sức sống, là niềm tin
Và Cha tôi – Ngọn đèn dầu sáng tỏ
Soi lối dẫn đường, sưởi ấm cả đời tôi.

Tấn Xuân

Posted in 01. Thơ, CB2, Tấn Xuân | Leave a Comment »

Chân mây điệp khúc bảy – thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

Chân mây điệp khúc bảy

Phận mình ở cuối non cao
Ngày ôm gió đợi đêm chào mây qua
Hiên chiều sương phủ bao la
Cuối đồi nắng tắt nhạt nhòa hoàng hôn
Mịt mờ khói động trên sông
Dáng sao thoáng vọng chập chờn chân mây
Sầu đông lá xếp trên cây
Bâng khuâng tôi đứng nghe lay lắt buồn
Sương Chiều ngủ dưới mù sương
Sóng ôm bọt nước trên nguồn về xuôi
Gió khua cuối bãi lưng đồi
Nhớ thương chạy trốn ra ngoài niềm tin
Xin về lối cũ mòn in
Cuối nghe chừng đã hồn vin bóng mình.

Khắc Minh
Nguồn: Trích từ thi phẩm “Ca dao tình yêu –
Chân mây điệp khúc”, Nxb Thơ, 1969

Posted in 01. Thơ, CB7, Khắc Minh | Leave a Comment »

Bến sông quê – thơ Sóng Thu

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

BẾN SÔNG QUÊ

Chiều nhìn trời đất mênh mông
Nhớ về Sông Vệ thả dòng nước trôi
Lục bình tim tím xa xôi
Nhấp nhô bóng dáng những đồi cát cao
Bắp ngô khoai sắn bí đao
Cà dưa đậu giá chứa bao ân tình
Dòng sông uốn khúc xinh xinh
Trăng thanh gió mát thuyền tình đong đưa
Ai về thăm lại bến xưa
Thăm con đò nhỏ sớm trưa đợi chờ
Giọng hò vang vọng à ơ …
Ru tình vào những giấc mơ hoang đường
Nặng lỏng ấp ủ vấn vương
Để vầng trăng khuyết nhớ thương úa lòng
Đong đưa giọt nước trắng trong
Cánh buồm phơ phất giữa dòng phất phơ
Sông quê ai viết nên thơ
Cho hồn thi sĩ thẫn thờ trăng khuya
Người về bên bến sông kia
Ngọt ngào mộng đẹp hãy chia nỗi niềm

Sóng Thu

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Tình thi xứ Quảng- thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

TÌNH THI XỨ QUẢNG

Biền biệt lâu rồi Quảng Ngãi ơi
Viễn phương sương tuyết đổ tơi bời
Viễn du chưa gởi lời ly biệt
Viễn mộng hoài hương dạt cuối trời

Còn nợ nhau mùa phượng thiết tha
Gòn bay lối cũ tưởng như là …
Còn nguyên vùng đất trời năm cũ?
Lay lắt tình đau xót kẻ xa

Đảo Lý còn ôm chuyện nước non?
Mộ gió còn đau nỗi mất – còn?
Long đầu kiếm bạc hờn thiên cổ
Hí thủy giòng trong – đục mỏi mòn.

Quảng Ngãi ơi! Người xa vẫn xa
Một vầng trăng xẻ mấy sơn hà
Bao giờ sóng gột lòng ly loạn
Để cỏ hoa về với cỏ hoa

Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, CB2, Trương Vô Kiến | Leave a Comment »

Mái nghèo – thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

MÁI NGHÈO

Mái nghèo con nhớ ngày xưa
Nắng soi vách nứa, dột mưa ướt dầm
Dòng đời bão nỗi thăng trầm
Mẹ Cha cơ cực tảo tần tháng năm

Đêm nhìn lên mái ngắm trăng
Mùa đông thiếu áo, thiếu chăn cơ hàn
Nỗi niềm sao lắm bẽ bàng
Quê hương khói lửa muôn vàng khổ đau

Con nhìn mắt Mẹ thâm sâu
Vết hằn ghi dấu dãi dầu nắng mưa
Tuổi thơ câu hát ngày xưa
” cái cò bay lã ,bay la.. ” Ngoài đồng .

Mẹ ru con thỏa giấc nồng
Ngọt thay lời Mẹ tuổi hồng nên thơ .
Tình quê dào dạt vô bờ
Mái nghèo cái thuở bơ vơ ngọt ngào .

Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ, CB2, Hồng Phúc | Leave a Comment »

Lửa và than – thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

LỬA VÀ THAN

Bất cứ lúc nào
Anh
Sẵn sàng cháy

Em
Tích đầy nhiên liệu
Lặng im chờ

Mỗi người mỗi giấc mơ
Hướng sáng

Nào ai muốn kết duyên cùng bóng đêm chạng vạng
Mấy độ rằm hai nửa vẫn trăng non

Sợ anh héo hon
Em thầm nén chặt
Sợ em hao mòn
Anh không dám đốt

Than và lửa
Lửa và than
Xa e nguội lạnh
Gần e lụi tàn
Khói mù hít thở dở dang

Ngột
Ngột
Ngột
Tai ngất mắt ngây
Cơ hồ chết ngạt
Tình câm u uất ứ đầy
Không thể nào không lên tiếng hát

Làm sao tắt cõi lòng rung sóng nhạc
Đôi trái tim hòa giai điệu rộn ràng
Cuồng nhiệt anh biến thành con dế lửa
Em dịu dàng cất giọng dế than…

Nguyễn Ngọc Hưng

Posted in 01. Thơ, CB2, Nguyễn Ngọc Hưng | 1 Comment »