Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 973 Lượt

Archive for Tháng Bảy 14th, 2013

Quy Nhơn ngày về – thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/07/2013

Quy Nhơn ngày về

Quy Nhơn ngày anh về
Biển thì thầm thương nhớ
Sao ngày xưa vụng dại
Để tháng năm thẫn thờ

Đường chiều đổ cơn dông
Sóng lao xao trong gió
Một chút hờn còn đó
Em có còn nhớ thương ?

Hàng me tây góc phố
Hoa sứ nơi giảng đường
Phòng em hoa giấy nở
Tâm hồn ai vấn vương

Khu nội trú đêm trăng
Tự tình bên hàng liễu
Tình ta vừa chớm nở
Ngát một màu thương yêu

Bao mùa thi vất vả
Bao giấy mực đề cương
Bao giáo trình tấp nập
Để bây giờ nhớ thương

Quy Nhơn ngày anh về
Sóng xô bờ thương nhớ
Tình yêu em một thuở
Thao thức hoài tháng năm.

Hà Quảng
Chiều 7.7.2013

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Áo trắng ngày xưa – thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/07/2013

ÁO TRẮNG NGÀY XƯA

Từ khi áo em màu trắng
Vạt dài rũ gót em đi
Chung trường có hoa màu tím
Mắt nhìn xao xuyến tim tôi

Ra chơi nhìn em áo trắng
Đêm về mơ giấc tương tư
Trên cành chim ri đang hót
Nhẹ nhàng gửi một tình thư

Chờ hoài hồi âm áo trắng
Sân trường em bước qua tôi
Bướm vàng buồn bay trong nắng
Giọt sầu theo cánh phượng rơi

Thế rồi một hôm áo trắng
Gửi tình bằng cánh hoa tươi
Tôi cài bông hoa màu tim
Lên màu áo trắng tinh khôi

Từ khi hoa cài áo trắng
Em về trong nắng có tôi
Sợ tình vướng đau trang vở
Đường đời lỡ bước xa xôi

Tan trường áo em màu trắng
Nụ cười trong nắng pha lê
Đợi em cỗng trường quen mắt
Cây bàng bóng đổ tình si

Nâng niu gót tình áo trắng
Ba năm rồi cũng trôi qua
Một mùa phượng rơi sân vắng
Một thời áo trắng phôi pha

Từ khi không mặc áo trắng
Sân trường đại học vắng em
Tưởng tình vẫn màu hoa tím
Nào ngờ em bước sang sông

Thôi rồi tình em áo trắng
Ba năm đâu dễ phai màu
Hay là tình trong trang vở
Chỉ là một giấc chiêm bao (?)

Cũng đành thôi em áo trắng
Sao lòng ai nỡ trách em
Gói tình có hoa màu tím
Tim còn thổn thức từng đêm

Lâu rồi nhớ người áo trắng
Lần về thăm lại trường xưa
Tay cầm bông hoa màu tím
Tìm hoài áo trắng ngày xưa…

Hè 2013, La Tinh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Yêu con – thơ Lương Phúc Đủ

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/07/2013

Yêu con

Ba viết đôi dòng này để khi con lớn
Hiểu thế nào là núi Thái Sơn
Mà tình yêu ba giành cho con, từ lúc mới tượng hình
Nghe tim thai máy lên hồi rung động
Ba từng ngày, hồi hộp đợi mong
Chắc chiu từng đồng tiền, mua từng lon sữa nhỏ
Cho con Ba được mạnh khỏe lúc chào đời
Chín tháng 10 ngày bao dòng xe xuôi ngược
Ba cứ nhủ lòng rằng con đang réo gọi ba
Dầu hai cha con ta chưa từng thấy mặt
Mà vẫn thầm thì, những lúc vắng xa
Mà vẫn nhỏ to, khi nhìn qua bụng mẹ (con)
Yêu con, dù đời bao vất vả
Vẫn thấy lòng rộn rã tiếng cười tươi
Nghe tiếng quê
Tôi xa quê đã hơn 20 năm rồi
Mà mỗi lần nghe văng vẵng tiếng nói cười
Nhận ra ngay người đó ở quê mình
Hình dung ngay cái dáng điệu, bóng hình
Mộc mạc thân thương, ân tình Quảng Ngãi
Ta đã yêu và mãi thích được nghe
Như tiếng võng trưa hè, bờ tre nương lúa
Dào dạt tình người, ru ấm kẻ đi xa
Mỗi lần nghe tin dữ báo đăng ra
Lòng quặn thắt, thương con dân đất mẹ
Lữa sục sôi, muốn làm bổn anh hùng
Nhấn chìm kẻ gây đau thương tan tóc
Tìm yên bình cho nơi chốn quê hương
Ta làm gì để hết cảnh nhiễu nhương?
Bè lũ khốn, cớ sao mi tham thế
Mấy ngàn năm đô hộ không đủ sao?
Đừng để lòng ta dậy sóng dâng trào
Bình vỡ, gương tan, mi chẳng được gì
Mà chỉ thấy một màu tan tác
Của ngàn năm nguyền rủa lũ bạo tàn
Hởi con dân Quảng Ngãi mến yêu ơi!
Dầu đi xa, vẫn mãi vọng về nơi ấy
Đất mẹ ngoan cường, đắp lũy dựng xây
Tình yêu ấy, con dâng cả từng ngày
Cho mẹ yên bình, hạnh phúc vững bàn tay.

Lương Phúc Đủ

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Có đôi khi – thơ Lương Phúc Đủ

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/07/2013

CÓ ĐÔI KHI

Có đôi khi thèm một lần ân ái
Một chiếc hôn nồng nàn sâu kín tận bên trong
Thèm được nghe tâm sự cả nỗi lòng
Đời ngang trái, duyên tình ta lận đận
Cho tim ai rung động suốt từng hồi
Ta cũng muốn thét lên trời tình yêu là có thực
Giữa những con người không cùng chung máu huyết
Mà linh hồn dìu dắt đón nhau đi
Ta cũng nằm nghe ai thủ thỉ thầm thì
Em yêu anh từ muôn ngàn kiếp trước
Nay duyên trần tái hợp chuyện đôi ta
Dẫu mai này đời lắm chuyện phôi pha
Thì anh mãi là tình yêu chung thủy…

Lương Phúc Đủ

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »