Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    A bellezza di a natura (C☺rsica)

    Southern White-faced Owl D75_5752.jpg

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186

    Manarola Tree

    Alone and Feeling Blue

    • Major inertia

    Bruges .....la Venise du Nord en région Flamande

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,709 Lượt

Yêu con – thơ Lương Phúc Đủ

Posted by thinhanquangngai1 on 14/07/2013

Yêu con

Ba viết đôi dòng này để khi con lớn
Hiểu thế nào là núi Thái Sơn
Mà tình yêu ba giành cho con, từ lúc mới tượng hình
Nghe tim thai máy lên hồi rung động
Ba từng ngày, hồi hộp đợi mong
Chắc chiu từng đồng tiền, mua từng lon sữa nhỏ
Cho con Ba được mạnh khỏe lúc chào đời
Chín tháng 10 ngày bao dòng xe xuôi ngược
Ba cứ nhủ lòng rằng con đang réo gọi ba
Dầu hai cha con ta chưa từng thấy mặt
Mà vẫn thầm thì, những lúc vắng xa
Mà vẫn nhỏ to, khi nhìn qua bụng mẹ (con)
Yêu con, dù đời bao vất vả
Vẫn thấy lòng rộn rã tiếng cười tươi
Nghe tiếng quê
Tôi xa quê đã hơn 20 năm rồi
Mà mỗi lần nghe văng vẵng tiếng nói cười
Nhận ra ngay người đó ở quê mình
Hình dung ngay cái dáng điệu, bóng hình
Mộc mạc thân thương, ân tình Quảng Ngãi
Ta đã yêu và mãi thích được nghe
Như tiếng võng trưa hè, bờ tre nương lúa
Dào dạt tình người, ru ấm kẻ đi xa
Mỗi lần nghe tin dữ báo đăng ra
Lòng quặn thắt, thương con dân đất mẹ
Lữa sục sôi, muốn làm bổn anh hùng
Nhấn chìm kẻ gây đau thương tan tóc
Tìm yên bình cho nơi chốn quê hương
Ta làm gì để hết cảnh nhiễu nhương?
Bè lũ khốn, cớ sao mi tham thế
Mấy ngàn năm đô hộ không đủ sao?
Đừng để lòng ta dậy sóng dâng trào
Bình vỡ, gương tan, mi chẳng được gì
Mà chỉ thấy một màu tan tác
Của ngàn năm nguyền rủa lũ bạo tàn
Hởi con dân Quảng Ngãi mến yêu ơi!
Dầu đi xa, vẫn mãi vọng về nơi ấy
Đất mẹ ngoan cường, đắp lũy dựng xây
Tình yêu ấy, con dâng cả từng ngày
Cho mẹ yên bình, hạnh phúc vững bàn tay.

Lương Phúc Đủ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: