Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    A bellezza di a natura (C☺rsica)

    Southern White-faced Owl D75_5752.jpg

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186

    Manarola Tree

    Alone and Feeling Blue

    • Major inertia

    Bruges .....la Venise du Nord en région Flamande

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,709 Lượt

Hai bài thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 28/07/2013

Ai sướng như anh

(Tặng Như Nguyện vợ anh)

Ai sướng như anh!
Một vợ ba con phiêu du tứ xứ
Biển thẳm non cao chơi chán lại quay về
Để em mãi thẹn thùng như thiế nữ
Mãi lạ lùng khi ân ái đê mê
Ai sướng như anh!
Thưởng nguyệt chơi hoa cơm dâng nước rót
Thơ thẩn ngâm nga ca hát đêm ngày
Mãi quên rằng em chỉ một đôi tay
Nào con nhỏ nào trong ngoài thiếu đủ
Sẵn hàng quán nào rượu chai rượu hủ
Tháng ba mươi ngày say đủ ba mươi
Thế mà em chẳng để chồng ủ rủ
Chăm tinh tươm cho bằng bạn bằng người
Sướng là vậy vẫn rày đây mai đó
Tóc môi kia không trói được chân người
Vẫn háo hức qua sông này núi nọ
Vẫn hoang đàng như cái thuở đôi mươi
Để đêm nay một mình trên bến vắng
Nhớ thương em thơ viết nói không cùng
Và cảm kích trước tình em sâu nặng
Muốn về liền ôm ấp kẻ tình chung.
Thanh Hóa đầu đông 2002

Biết lấy gì

(Tặng Như Nguyện vợ anh)

Bao năm tháng bồng bềnh phiêu bạt mãi
Vợ trong anh như kho báu để dành
Một sáng nọ giật mình ngoãnh lại
Thấy đường đời rụng trắng xuân xanh
Người như thể bị thời gian đánh cắp
Thỏng đôi tay xộc xệt bước quay về
Em độ lượng nhìn anh trong nắng sớm
Con đường làng rợp mát tỏa hương quê
Em chẳng trách chẳng hờn anh tệ bạc
Lòng bao dung thơm mát một tâm hồn
Anh bước đến nghe tim mình nhảy nhót
Vợ mà anh chẳng dám ghé môi hôn
Suốt một đời em hy sinh chịu đựng
Chăm chút anh như cu Tí cu Tèo
Giờ mỏi cánh anh thấy mình chẳng xứng
Đêm tương phùng day dứt mãi buồn teo
Khuya lạnh quá hay người sao chẳng bớt
Em hiền ngoan trong giấc ngủ say nồng
Anh trở dậy nhìn má hồng phai lợt
Hồn dật dờ đâu cuối biển đầu sông
Giờ thể xác hư hao già trước tuổi
Biết lấy gì bù đắp được cho em
Hồi chuông sớm chùa làng như ru ngủ
Đưa ăn năn vào giấc muộn êm đềm.

Đêm xuân 2003
Lưu Lãng Khách

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: