Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 451,419 Lượt

Archive for Tháng Tám, 2013

Hai bài thơ về mẹ – Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

NHỚ NGƯỜI MẸ QUÊ

Ký ức vọng về thuở bé thơ
Quê huơng đỏ thắm nhuộm màu cờ
Cha đi chiến đấu vùng xa thẳm
khắc khoải cô đơn mẹ ngóng chờ.

Chiến thắng ngày về đâu bóng mẹ
Cha buồn xót dạ nhớ hiền thê
Mơ hình bóng mẹ vê đâu đó
Lệ ướt hoen mi lỗi hẹn thề

Mẹ nghĩ yên hàn nơi đất quê
Tình cha ấm mãi đạo phu thê
Vu Lan viếng mẹ lòng xao xuyến
Thắp nén hương lòng nhớ Mẹ quê.

MÙA VU LAN NHỚ MẸ

Mỗi độ Vu lan về
Tâm hồn con tái tê
Viết đôi dòng nhớ Mẹ
Ngày người xa bến quê .
Căn nhà rối tư bề
Cha già mãi mân mê
Bàn tay gầy Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB2, Hồng Phúc | Leave a Comment »

Bài thơ tặng mẹ – Sóng Thu

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

BÀI THƠ DÂNG TẶNG MẸ

Bao măm xa chốn quê nhà
Chén cơm manh áo bôn ba phố phường
Lòng con lạc lõng giữa đường
Thu vàng úa lạnh nhớ thương dâng tràn
Chiều nghiên sợi nắng dịu dàng
Cõi lòng tha thiết mơ màng quê hương
Mẹ ơi !Một nắng hai sương
Quanh năm lam lũ thịt xương hao gầy
Mong con từng tháng từng này
Da nhăn khô háp in đầy chân chim
Mắt mờ ốm yếu bệnh tim
Vẫn ngồi trước ngõ kiếm tìm bóng con
Cau khô trầu héo mõi mòn
Hè qua thu đến mà con chưa về
Từ ngày xa Mẹ rời quê
Con lo buôn bán bộn bề tấm thân
Phương xa nhớ Mẹ muôn phần
Bài thơ con viết kính dâng tặng Người
Cầu mong Mẹ mãi vui tươi
Sống lâu khỏe mạnh mỉm cười bên con

6/8/2013
Sóng Thu

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB2 | Leave a Comment »

Chùm đoản thi viết về Mẹ – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

Chùm đoản thi viết về Mẹ

*Cậu thanh niên khóc như mưa
Hận không chăm lúc mẹ chưa về trời
Con vô tình quá mẹ ơi!
Thản nhiên trước cảnh cuối đời mẹ cha.

*Sớm mai bình thản ra vào
Nghe ai cất tiếng nghẹn ngào – Mẹ ơi!
Bỗng dưng thân xác rã rời
Sợ ngày mai mẹ về trời vắng con.

*Thơ tặng mẹ viết hoài không thấy chán
Bởi làm con chưa lo lắng được gì
Bởi thương nhớ như cánh đồng nắng hạn
Sợ chưa về mẹ đã vội ra đi.

*Giữa đường gặp một đám tang
Chắc là mẹ của một nàng thôn trinh
Khóc than tiều tụy thân hình
Nhìn nàng con nghĩ đến mình mẹ ơi!

*Mẹ trong cõi lòng con là thứ nhất
Cả ba con cũng chẳng thể soán ngôi
Thế mà mãi bao năm rồi tệ thật
Kiếp phong trần con bước mãi không thôi.

*Bên lưng mẹ hồn nhiên như đứa trẻ
Mấy mươi mùa chưa nếm vị bơ vơ
Ngoài xã hội nào đáng yêu như thế
Bao phen ta như đứa trẻ dật dờ.

*Mê chơi quá những rượu trà thân ái
Những tay ôm đầu ngã với chân nghiêng
Để mẹ cha buổi chiều tà tê tái
Ôi thật tình tệ quá phải không em!

*Ngồi bật dậy giữa cơn ác mộng
Xe tang đi lạnh toát mồ hôi
Sờ tim vẫn đập, ta vẫn sống
Mẹ ở nơi quê chắc bịnh rồi.

*Hôm nay không điện về nhà
Đêm đông chẳng biết mẹ già ra sao
Nằm chưa ngủ đã chiêm bao
Thấy người da dẻ hồng hào ngủ say.

Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB2, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Chia tay – thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

Chia tay

Bây giờ mình chia tay
Mây buồn vương chiều tím
Cuồn cuộn máu con tim
Trắng trơn niềm ao ước.

Chia tay biết nói gì
Con đường xưa ngõ vắng
Anh bỏ làm thi sĩ
Mùa thu ơi! Lá vàng…

Hỡi ai – người chưa biết
Tình yêu không phép màu
Anh yêu em khờ khạo
Chất chồng bao nỗi đau.

Chia tay em. Chia tay!
Em đừng vương vấn nữa
Đừng nói “yêu” làm gì
Mặc cho đời nắng mưa.

Bây giờ mình chia tay
Con sông tình lắng đọng
Nỗi sầu đong bi ai
Trăng thu vàng đêm lạnh

Chia tay! Mình chia tay
Lời ngày xưa thề hẹn
Vần thơ chưa trọn vẹn
Úa vàng một sắc thu!

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Hà Quảng và nỗi niềm cùng sông Vệ

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

Hà Quảng và nỗi niềm cùng sông Vệ

Lời xưa anh lỡ thốt
Em dỗi hờn quay đi
Để chiều nay bạc tóc
Xa rồi, sông Vệ ơi!

(Xa rồi, sông Vệ – Lê Quang Tân)

Với chiều dài hơn 80km, sông Vệ là con sông lớn thứ hai sau sông Trà Khúc trên quê hương Quảng Ngãi. Khởi nguồn từ non cao, sông Vệ chảy qua các huyện Mộ Đức, Nghĩa Hành và Tư Nghĩa, đổ ra Cửa Đại, Cổ  Lũy rồi hòa mình vào biển Đông. Cùng với sông Trà Khúc, sông Vệ cũng ghi một dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời và trong thơ bao lớp thi nhân sinh ra và lớn lên bên dòng sông ấy. Nhà thơ Hà Quảng – một người con của Nghĩa Hiệp, nằm ở bờ Bắc sông Vệ đã đem vào trong thơ mình hình ảnh con sông “đầy mộng ảo” cùng một chuyện tình mong manh nhạt nhòa như sông nước quê hương:

Sông Vệ

Em có về thăm sông Vệ
Dòng nước trong thương nhớ đôi bờ
Cô gái nhà bên lấy Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Hà Quảng | Leave a Comment »

Góp lời phong nguyệt

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

GÓP LỜI PHONG NGUYỆT

Sánh vai về chốn thư hiên
Góp lời phong nguyệt nặng nguyền núi sông

Nguyễn Du

Hơn 50 năm trước cụ Vương Hồng Sển có viết cuốn THÚ CHƠI SÁCH, lượng xuất bản sách đến vài ngàn bản (cơ sở báo chí và xuất bản Tự Do, Sài Gòn 1961) thế mà giờ nầy muốn tìm cuốn sách ấy để đọc không phải chuyện dễ, chúng ta sẽ mua với giá rất đắc những người thích đọc cuốn đó khó có thể mua được, vì nó đã là sách hiếm may ra còn ở những người sưu tầm sách.

Mới đây, tác giả Trần Trọng Cát Tường trong tinh thần yệu sách rồi chơi sách anh đã sưu tầm hơn 15 ngàn bản sách, thao thức với cách chơi sách trong thời đại mới, thì ra nghề chơi lắm công phu, tôi đọc trên mạng giới thiệu VỀ CHỐN THƯ HIÊN của anh, tôi thích quá, tính hỏi tìm mua, không ngờ tôi được nhà thơ Khắc Minh thay mặt tác giả tặng cuốn sách ấy, tôi đọc chậm rãi để tìm xem tác giả thế hệ sau có gì khác với xưa, ngày trước chưa có internet như bây giờ, tôi nghĩ thời nầy muốn sưu tầm, tìm tòi bất cứ điều gì internet cũng có thể giải quyết, cho nên chắc không còn mấy ai mặn nồng với thú chơi sách, nhất là thú sưu tầm sách, thì ra cách nghĩ và cách chơi trong trần gian nầy chẳng ai giống ai, Trần Trọng Cát Tường đọc sách, chơi sách rồi viết sách mỗi Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB5, Ngã Du Tử | 2 Comments »

Tháng năm gọi về – thơ Trương Công Tưởng

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

THÁNG NĂM GỌI VỀ

Con nắng vẫn nhảy múa bên ô cửa
Tiếng ve ngân rợp cả mùa hè
Và em đến rực mùa hoa phượng tím
Con chuồn chuồn đôi mắt lim dim

Tháng Năm ạ ! Mưa về vội vã
Cho tình yêu một chút dỗi hờn
Như dáng em đứng bên thềm xưa đợi
Cây đâm chồi sắc lá xanh mơn

Anh không hái nhành hoa phượng cuối
Đường về hai đứa bước lặng thinh
Để xa rồi ngẩn ngơ áo trắng
Vẫn lung linh trong trái tim mình

Tháng năm ngập tràn tà áo trắng xinh
Anh lại nhớ về những mùa phượng cũ
Ghế đá, hàng cây, con ve già ngái ngủ
Bỏ quên dại khờ ở lối ấy mưa bay

Anh lục lọi ký ức đã ngủ say
Nụ cười em. tâm hồn anh trôi lạc về phía gió
Ta hồn nhiên hát ca bên hoa cỏ
Cho tim mình bồng bềnh nỗi nhớ tháng Năm

Tháng 5/2013
Trương Công Tưởng
(Hoài Ân, Bình Định)

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Quà tặng Quê Hương – thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

Quà tặng Quê Hương

Khi trở về Quê Hương
Đứng trên triền dốc cũ
Vẫy tay chão quá khứ
Nhĩn mây bay lang thang

Lấp lánh nắng hanh vàng
Sót trên thềm dốc nhớ
Ta một mình đứng thở
Dưới chân cầu nước reo

Khói đá động hiên đèo
Hoàng hôn chìm khe khẽ
Trăng nghiêng lên nhè nhẹ
Thấp thoáng em bên sông

Đêm vào thu mênh mông
Chập chờn vờn ký ức
Chuyện ngày xưa – Cổ tích
Bây giờ tình đã xa

Đêm vội vàng đi qua
Ta thức cung dĩ vãng
Cuộc tinh nào lãng đãng
Bồng bềnh trong cơn mơ

Còn chút tình của thơ
Tạc trên triền dốc nhớ
Ngọt ngào như hơi thở
Làm quà cho Quê Hương.

Khắc Minh

Posted in 01. Thơ, CB7, Khắc Minh | Leave a Comment »

Tuổi thơ – thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

TUỔI THƠ

Tuổi thơ đã đi qua
Dòng đời không dừng lại
Thời gian như xót xa
Giở từng trang hoài niệm

Thương tuổi thơ ta nghèo
Cuộc sống miền thôn dã
Ngày chăn trâu câu cá
Đêm rồng rắn lên mây

Tuổi thơ là trèo cây
Hái từng chùm khế ngọt
Giữa trưa hè vàng rực
Lặn ngụp dòng sông xanh

Tuổi thơ với trăng rằm
Sân đình như ngày hội
Trốn tìm quanh gốc chuối
Sau mái đình nhảy dây

Tuổi thơ vẫn còn đây
Mùa nông nhàn đồng trống
Thả diều trong gió lộng
Đánh trổng cuối chân cầu

Tuổi thơ còn in dấu
Hình bóng bạn đồng dao
Áo nghèo nhiều miếng vá
Quần dày mũi chỉ khâu

Tuổi thơ trên lưng trâu
Tiếng tiêu ru nước lã
Chưa một bữa no lâu
Chén cơm cà không cá

Tuổi thơ cời nón lá
Đội cả mùa mưa dầm
Ngửa quai tìm hái nấm
Bắt dế ngập hang đồng

Tuổi thơ với chân trần
Đá bóng ràng dây chuối
Bắt cá chình bờ suối
Hái củi nhặt tổ chim

Tuổi thơ còn thiếu cơm
Thừa cái nghèo lên mắt
Cố theo vào lớp học
Đủ chữ viết thư tình

Tuổi thơ màu trắng tinh
Đôi bàn tay sám nắng
Chẳng biết chi cuộc sống
Sẽ đi đâu về đâu…

Thương tuổi thơ ta nghèo
Phận hèn ôm giấc mộng
Đời thôn dã quạnh hiu
Trăng tình lên ngơ ngác

Giở từng trang thơ nát
Bầm dập cả tuổi thơ
Nhớ mẹ ru câu hát
Giọng vang vang ầu ơ:

“Em ơi chớ (mà) đợi chờ
Anh nghèo (mà ) chẳng có lụa là(là) cưới em
Đời anh cơ cực từ (mà từ) khi sanh
Thôi đành ôm phận (mà) mơ màng (là màng) chi …đâu”

La Tinh, 2013

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Con yêu mẹ – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

Con yêu mẹ

Con không đợi ngày mà con sợ nhất
Đó là ngày mẹ vĩnh viễn ra đi
Mới gào thét dù tấm lòng chân thật
Dâng mẹ hiền nước mắt đọng hoen mi
Mà thương mẹ đêm nay con ngồi viết
Sợ chữ kia không nói hết tình người
Và chỉ viết những điều con được biết
Về mẹ mình theo năm tháng dần vơi
Nhớ tuổi nhỏ con ngông nghênh nghịch ngợm
Đã gây cho mẹ khổ biết bao điều
Quần áo rách hay lổ đầu u trán
Là chuyện thường, cơm bữa của con yêu
Có một lần con tắm sông suýt chết
Cha ôm lên, mẹ hớt hãi kêu gào
Con thấy được tình người to lớn quá
Biển Thái Bình con nghĩ chẳng là bao
Rồi những lúc con ốm đau bệnh tật
Mẹ ngồi suốt đêm chăm sóc cho con
Sáng ra phải việc bãi bàu tất bật
Con lại muốn đau nhiều để được mẹ thương hơn
Con dại quá, biết bao lần bị phạt
Chẳng vâng lời với bao tội không tên
Chiếc roi tre mẹ mãi giơ lên
Con nằm đợi chưa một lần hạ xuống
Nhớ chiếc roi như tình yêu rẫy ruộng
Mấy mươi năm chưa hẹn buổi quay về
Biết làm sao trở lại mái tranh quê
Nũng nịu quẩn quanh trong vòng tay của mẹ
Lên tỉnh học lớn rồi con vẫn thế
Thích chơi ngông nên lắm trận no đòn
Ba gầm gừ mà mẹ mãi khuyên can
Con thi trượt héo mòn thân xác mẹ
Nhà khốn khó mẹ lo toan mọi lẽ
Buồn công danh con phiêu bạt tứ phương
Mấy mươi năm mà đời con vẫn thế
Vẫn mơ hồ lận đận cái văn chương
Chưa một lần biết đến lễ Vu Lan
Ngồi xếp chữ thành bài thơ tặng mẹ
Thơ con viết, ôi! Nhiều là như thế
Sao vẫn chưa nói hết được nỗi lòng
Hẹn dịp khác và rồi đây con sẽ
Viết cuộc đời của mẹ với riêng con.
Giờ chẳng biết nơi quê nhà mẹ có
Bảo chị em điện thử nó thế nào
Hay nhớ quá mẹ thường ra trước ngõ
Phương này con nhớ mẹ biết làm sao!

Thanh Hóa, Vu Lan 2002
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »