Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Fast-flying Falcon

    sunset and fishing nets

    Force of Life - Pushing Boundaries I

    Northern Channel || Bombo

    ON THE QUAYSIDE

    Cascades in the Narrows of Zion

    Glencoe // Scotland // Landscape

    Still life

    Sunrise on the Lake

    Geometría en Color

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,594 Lượt

Con yêu mẹ – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 12/08/2013

Con yêu mẹ

Con không đợi ngày mà con sợ nhất
Đó là ngày mẹ vĩnh viễn ra đi
Mới gào thét dù tấm lòng chân thật
Dâng mẹ hiền nước mắt đọng hoen mi
Mà thương mẹ đêm nay con ngồi viết
Sợ chữ kia không nói hết tình người
Và chỉ viết những điều con được biết
Về mẹ mình theo năm tháng dần vơi
Nhớ tuổi nhỏ con ngông nghênh nghịch ngợm
Đã gây cho mẹ khổ biết bao điều
Quần áo rách hay lổ đầu u trán
Là chuyện thường, cơm bữa của con yêu
Có một lần con tắm sông suýt chết
Cha ôm lên, mẹ hớt hãi kêu gào
Con thấy được tình người to lớn quá
Biển Thái Bình con nghĩ chẳng là bao
Rồi những lúc con ốm đau bệnh tật
Mẹ ngồi suốt đêm chăm sóc cho con
Sáng ra phải việc bãi bàu tất bật
Con lại muốn đau nhiều để được mẹ thương hơn
Con dại quá, biết bao lần bị phạt
Chẳng vâng lời với bao tội không tên
Chiếc roi tre mẹ mãi giơ lên
Con nằm đợi chưa một lần hạ xuống
Nhớ chiếc roi như tình yêu rẫy ruộng
Mấy mươi năm chưa hẹn buổi quay về
Biết làm sao trở lại mái tranh quê
Nũng nịu quẩn quanh trong vòng tay của mẹ
Lên tỉnh học lớn rồi con vẫn thế
Thích chơi ngông nên lắm trận no đòn
Ba gầm gừ mà mẹ mãi khuyên can
Con thi trượt héo mòn thân xác mẹ
Nhà khốn khó mẹ lo toan mọi lẽ
Buồn công danh con phiêu bạt tứ phương
Mấy mươi năm mà đời con vẫn thế
Vẫn mơ hồ lận đận cái văn chương
Chưa một lần biết đến lễ Vu Lan
Ngồi xếp chữ thành bài thơ tặng mẹ
Thơ con viết, ôi! Nhiều là như thế
Sao vẫn chưa nói hết được nỗi lòng
Hẹn dịp khác và rồi đây con sẽ
Viết cuộc đời của mẹ với riêng con.
Giờ chẳng biết nơi quê nhà mẹ có
Bảo chị em điện thử nó thế nào
Hay nhớ quá mẹ thường ra trước ngõ
Phương này con nhớ mẹ biết làm sao!

Thanh Hóa, Vu Lan 2002
Lưu Lãng Khách

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: