Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Sol Duc Falls

    Back to forest

    Prairie Falcon 2016

    Starry night

    It was snowing !

    Northern Flicker (Intergrade)

    Northern Pintail descent

    It's as Easy as 1-2-3

    Dolls clinic.

    Superstition Mountains

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,369 Lượt

Hai bài thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 on 13/11/2013

MỘT CHIỀU THU MUỘN

Bây giờ mùa lá vàng rơi
Lòng chênh chao một phương vời vợi bay
Tà huy vãi sắc chân mây
Hoa rơi rớt phấn
Hương bay lạc lòng

Nghiêng về một nẻo trời đông
Cõi hồn hoang dại mênh mông bóng mình
Em làm rụng cánh thư sinh
Nhặt lên ta đợi bình minh cuối trời

Vàng ơi
Úa cả chiều rơi
Bay bay cánh nắng không nơi tận cùng

-Trương Vô Kiến
10-2013

CON ĐƯỜNG BỤI ĐỎ

con đường bụi đỏ mù bay
che
đôi mắt trắng
lạc
ngoài khăn sô
che dòng lệ chảy trôi vô
che từng suy niệm đôi bờ đại dương

bước em
lạc giữa bụi đường
mờ cung trời mộng
mờ sương khói tình

bao giờ mới tới bình minh
gần trăm năm
gánh cuộc tình
hoang vu

-Trương Vô Kiến
10-2013

10 phản hồi to “Hai bài thơ Trương Vô Kiến”

  1. trần văn khánh said

    CUỐI CÙNG

    Thương đau nối tiếp thương đau
    4000 năm thực … hết tàu lại tây

    Tội tình nào – có riêng đây
    Lời sông núi gọi ngàn mây vang lừng

    Một trời rọi sáng danh xưng
    Dị thường đạo tỏa kìa vừng ngũ mây

    Trăm con chung tiếng ru nầy
    xa ngăn lòng dạ vẫn chầy ạ ơi

    Đêm thu tỉnh giấc chơi vơi
    Hồn muôn năm củ ru đời đổi thay

    • ĐỢI HỒN MUÔN THỦA

      Bốn ngàn năm luống thương đau
      Phải đâu tại, bởi, vì … Tàu với Tây!

      Máu xương ngập những luống cày
      Tương tàn huynh đệ … Nỗi này ai mang?!

      Trời cao sao đã nở vàng
      Hơn ba con giáp thiên đàng còn xa

      Giờ đây bốn biển là nhà
      Cháu con Hồng Lạc nhặt hoa khắp trời

      Chỉ còn một nẻo trời ơi
      Đợi hồn muôn thủa ru đời đổi thay!

      -Trương Vô Kiến
      12-2013

  2. trần văn khánh said

    VU VƠ
    Đã sinh làm giống da vàng
    tránh sao cho được bẽ báng loạn li

    Đêm nghe tiếng cuốc kêu bi
    Nhớ người Thục Đế – rầm rì suối khe

    Chen nhau cùng chén ngọt the
    Quên bồ chử nghĩa mất bè kinh luân

    Có xa mới nói quây quần
    Rồng Tiên tao hợp – gian truân sự thường

    Người xa mòn mõi chử TƯƠNG
    Hồn về hồn mãi vấn vương ,,,,
    chạnh lòng

    • NIỀM MƠ NỖI MỘNG DA VÀNG

      Thương đau héo úa da vàng
      Bốn ngàn năm mộng … bẽ bàng loạn ly

      Tội tình tiếng cuốc sầu bi
      Lời sông núi gọi rầm rì suối khe

      Một trời lộn đảo sơn khê
      Dị thường lạc đạo, rối bề kinh luân

      Trăm con giờ chẳng còn gần
      Xa ngăn lòng dạ, cách phần thịt xương

      Đêm thu lệ rụng bình thường
      Hồn muôn năm cũ có dường như không

      -Trương Vô Kiến

  3. trần văn khánh said

    Xin gởi TVK

    Mẹ – hành trang người mang đi
    Xót thay – quảng ngãi còn gí với anh
    Ngày xưa bờ nước quay quanh
    Chừ đâu tìm được sáo khoanh chân đèo

    kìa non kìa núi cheo leo
    Quê hương nào chỉ một lèo gánh vai

    Chiều buông ngọn khói lam dài
    Nén hương mộ tổ một bài kệ kinh
    Đất nghèo ấm nặng khai sinh
    hỏi anh có hiểu chử tình ngàn năm
    Tự xa xăm tự xa xăm
    Hồn thiêng từ đất cha nằm trong nôi

    Quê hương – nào khúc à ôi ?
    Đâu riêng :tiếng võng, nắm xôi ,thằng bờm ?
    Quê hương đâu chỉ cháo cơm ?
    Đâu riêng : đòn gánh, vàng rơm, khói mờ ?….

    • NHẮN NHỦ
      __________ (gởi Tê Vê Ka)

      Khi người giữa xứ Lạc Hồng
      Quê hương là chốn tiên rồng vấn vương.

      Khi người cuối nẻo ly hương
      Quê hương là chốn nhớ thương ngậm ngùi.

      Chút tình mưa – nắng buồn – vui
      Trao nhau qua điệu ly bôi ấy mà …

      Rằng trăm năm động giang hà
      Bao nhiêu tao loạn vì là tình quê?!

      Bao năm trăng gió một bề
      Hồn thiêng vọng cả đôi bề tử sinh?!

      -Trương Vô Kiến

  4. trần văn khánh said

    Mời anh về lại quê hương
    để nhe tiếng hát thân thương tự nào
    Mời anh thăm lại bờ ao
    để nghe gió nhẹ ngọt ngào hương say

    ngoài 30 – những đổi thay
    Chim Bằng lở cánh –
    Đừng ray rức mình
    Sao Mai mọc – ló bình minh
    khoan thai chim rót ân tình ngày vui

    Tôi –
    Một thời dạ ngậm ngùi
    Một thời cay đắng
    vạn mùi gian truân
    cháo cơm hằn dấu mùa xuân
    trăm năm sao tránh những tuần khăn sô

    Trồng người
    Trồng cả cơ đồ
    Vòng đời nhanh chậm hải hồ phôi pha
    tình người
    Đâu chỉ tình ta
    90 triệu lẻ – chan hòa nhịp âm

    • QUÊ MẸ MANG THEO

      Người đi mang theo quê hương
      Điệu ru, câu hát, hò, vương vấn nào
      Mang từng trăng gió trên cao
      Rặng tre, bụi chuối, bờ ao, bến đò

      Mang theo màu trắng cánh cò
      Vàng ươm rơm rạ, xám tro khói chiều
      Mang theo gà gáy chim kêu
      Nếp hương khói cũ mái lều tranh xưa

      Bờ mương, tiếng võng, bóng dừa
      Cùng hưng phế cũ cũng vừa hành trang
      Sắt son cùng với phụ phàng
      Theo người chìm nổi muôn ngàn sóng khơi

      Giờ đây từ một phương trời
      Nhìn nương dâu cũ nữa vời đổi thay
      Mảnh tằm độ khoác trên vai
      Hình như lạc giữa cung trời nhớ thương

      -Trương Vô Kiến

  5. trần văn khánh said

    Bụi đỏ đường xưa không còn nữa
    khăn sô ngày ấy tự xa rồi
    chiều đi – dỉ vãng thôi đừng ngoảnh
    kìa ai – say đắm ngọt bờ môi

    bước chân rộn rả làng quê gọi
    mộng sáng trời đêm bóng điện đường
    Hoang vu tình củ – hoang vu đẹp
    trăm năm gần trọn – vạn lần thương

    • Con đường bụi đỏ còn đây
      Vành khăn sô ám ảnh ngày tháng năm
      Bao con trăng khuyết lại rằm
      Vải thưa mắt thánh cứ nằm cạnh nhau

      Bao cơn trong – đục quá cầu
      Nén lòng gạt lệ qua đau thương này
      Ngàn năm mây trắng còn bay
      Bước hoang vu gọi vòng tay ân tình

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: