Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    A bellezza di a natura (C☺rsica)

    Southern White-faced Owl D75_5752.jpg

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186

    Manarola Tree

    Alone and Feeling Blue

    • Major inertia

    Bruges .....la Venise du Nord en région Flamande

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,709 Lượt

Ba bài thơ – Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2014

1/3

Cuối đông

Trời se lạnh phố phường khuya vắng vẻ
Đó đây dân tứ xứ đổ về quê
Vui Tết nhứt sao riêng mình vẫn thế
Vẫn ngày đêm sống bám vỉa hè
Đời gió bụi bao năm không không biết Tết
Xe tang ai thầm lặng đổ bên đường
Tiếng chim cú rợn người không khí chết
Giữa đất trời đang vẽ cuộc tang thương
Móc trong túi ra nỗi buồn viễn xứ
Ngồi nhâm nhi chờ đợi nắng mai hồng
Trời sắp sáng thấy vành môi thiếu nữ
Ngang qua đường đang chở một mùa đông
Chẳng thấy nắng – bình minh như nấm mộ
Khói âm u hư huyễn chạm qua lòng
Xe tang đi rải nỗi buồn xuống phố
Bay vào hồn lữ thứ lạc bên sông
19/1/2014

2/3

Kiếp người

Cất tiếng khóc chào đời
Thời gian trôi, trào mộng tuổi đôi mươi
Nỗi buồn vui đầy dần theo năm tháng
Cái tôi cũng phồng to, ngạo mạn
Ai chẳng coi ta quan trọng hơn người
Múa mép khua môi tự đại dưới trời
Ngạo nghễ ngông nghênh phơi bày tâm cật
Buổi thất chí oán trời trách đất
Hồi hiển danh mến chúa yêu thần
Tuổi trời cao, trở trăn chồng chất
Khóc người dưới mộ, khóc cho thân
Thế nhân mấy kẻ ngoài danh lợi
Ung dung tự tại cõi xô bồ
Sang hèn thành bại trời gọi tới
Biết có cười ngon dưới đáy mồ
17/01/2014

3/3

Nông nổi

Bao năm rồi ngỡ khác xưa-chẳng khác
Vẫn nông nổi hồ đồ như cái thuở đôi mươi
Vẫn ầm ào trước những buồn vui
Rồi áy náy rồi ngậm ngùi suy tưởng
Có lớn nổi chỉ là cái tướng
Thật con người mới nhỏ bé làm sao
Như kiếm gỗ chém ngang trời sung sướng
Như ếch ngồi đáy giếng ngó lên cao
Để một sáng mai giật mình thức dậy
Vẫn còn ngồi ray rứt chuyện chiêm bao
Lòng vẫn đứng bên dòng đời vẫn chảy
Ngẫm nhân gian mà thẹn với anh hào
Sự nông nổi không phân tuổi tác
Nhưng phân con người thấu đạt thấp hay cao
Mãi trách cứ mình sao mà nông nổi
Dù đã xem như một trận mưa rào

17/1/2014
Lưu Lãng Khách

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: