Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 452,868 Lượt

Archive for Tháng Hai, 2014

Tết nguyên tiêu – thơ Sóng Thu

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/02/2014

TẾT NGUYÊN TIÊU

Hoàng hôn rũ bóng sau đồi
Lung linh ánh Nguyệt Cuội ngồi đong đưa
Vầng Trăng dịu mát ngày xưa
Xua đời vần vũ nắng mưa mỏi mòn

Xuân về chim hót véo von
Khung trời kỷ niệm vẫn còn sắc hương
Nguyên Tiêu vọng tiếng yêu thương
Lòng nghe xao xuyến vấn vương xa – gần

Đêm Xuân Trăng sáng vô ngần
Vườn khuya tĩnh giấc bâng khuâng rung cành
Nụ cười đôi mắt long lanh
Ươm hồng sắc nhớ sao đành cách chia

Trăng vàng lơ lững ngoài kia
Con tim lẽ bóng hồn khuya thẩn thờ
Rót tình trên những vần thơ
Tâm hồn ôm cánh Xuân mơ ngọt ngào.

12/2/2014
Sóng Thu

Advertisements

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Chùm thơ “Phố tết” của Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/02/2014

Phố Tết 01

Mấy nàng thiếu nữ thơ ngây
Vân vê vạt áo gom đầy sắc xuân
Thẹn thò như đợi tình quân
Nụ cười e ấp trong ngần mắt nai
Nhà ai cửa đóng then cài
Hiên ngoài đỏm dáng một vài chậu hoa
Lưa thưa trai trẻ la cà
Xa gần mở cửa dăm ba quán hàng
Đó đây mấy cội mai vàng
Nỡ đâu từ độ đông tàn ngẩn ngơ
Phố đông vắng lạnh bất ngờ
Để con bướm trắng nằm mơ ban ngày
Điện đường chim đậu quên bay
Chẳng cao tiếng hát giữa ngày xuân tươi
Phố phường Tết thế này ư!
Dăm ba đứa trẻ nói cười khoe khoan
Quen vui cảnh tết rộn ràng
Mừng xuân viễn xứ ngỡ ngàng làm sao
Hồn về mở cửa chiêm bao
Đón chào năm mới ngọt ngào giấc trưa
Mồng một Tết 2008

Phố Tết 2

Phố Tết nắng cháy da người
Le ngoe mấy nhóc nói cười bên hiên
Nhiều nhà khoác nỗi niềm riêng
Cửa im ỉm đóng tổ tiên xứ nào
Lưa thưa khách Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm – thơ Nguyễn Minh Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2014

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm

(Gửi Quảng Ngãi và bạn bè tôi)

Ba mươi năm làm thân lữ thứ
Áo cơm xoay tít chốn thị thành
Lòng đâu lưu lạc mà xa xứ
Nên rượu giang hồ rót dửng dưng…

Tết đến- ngâm tràn câu tống biệt
Xé lòng câu hát buổi xa quê
Đời không ly biệt làm sao biết
Tiếng gọi đò ơi… lạnh bến về..

Rượu có say đâu , sầu lưng chén
Vẫn ướt đời, buốt dập đôi môi
Nhớ quê muốn khóc mà không được
Đành ngóng chân mây bật tiếng cười…

Ta có hay đâu đời kiêu bạt
Đâu dung hồn kẻ muốn ra đi
Quay lưng một buổi là lưu lạc
Ba mươi năm chẳng chốn quay về

Gửi quê cuộc đời ta lầm lỡ
Chỉ một lần cũng đủ trăm năm
Ngậm một trời đau nơi phố chợ
Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm…

Nguyễn Minh Phúc

Posted in 01. Thơ, CB5, Nguyễn Minh Phúc | Leave a Comment »

Cổ tích mẹ và em – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2014

CỔ TÍCH MẸ VÀ EM

Tiếng em từ độ thu nào
Còn trôi trong mắt như màu thu nay
Sáng trưng trên mấy từng mây
Lạc vào cổ tích nở ngày trong tôi

Rằng xưa một nhánh tao nôi
Huyền xanh sử mẹ mắt môi tượng hình
Cũng từ nhật nguyệt lung linh
Kết tinh thành cả dáng hình của tôi

Tháng ngày hạnh phúc êm trôi
Lớn dần từng tiếng từng lời mẹ cha
Niềm vui xanh nhánh trổ hoa
Quây quần quanh lũng yêu và thương ngoan

Từ em lạc chốn địa đàng
Bao dung trên khoãng ánh vàng nắng sương
Theo Em đi khắp muôn phương
Phương nào cũng chỉ một phương Em hồng

….

Yêu em vừa buổi núi sông
Lặng im tiếng súng phiêu bồng rong chơi
Cơ đồ trong mái nhà thôi
Có em từ đó vàng phơi thơ tình

Nảy mầm từng tứ thơ xinh
Xanh cành tươi tắn có hình dáng Em
Trôi theo ngày tháng lã mềm
Giữa đời còn đọng hương đêm của ngày

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Chiếc rổ tre trành – thơ Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2014

CHIẾC RỔ TRE TRÀNH

Mẹ tôi chiếc rổ tre trành
Tháng năm đứt lạc, bung vành tả tơi
Cha từ bạo bệnh qua đời
Chênh chao một bóng nón cời dầm mưa
Thân cò bãi vắng đồng trưa
Ngày dài qua tối đêm thừa đếm canh
Hanh hao vách đất nhà tranh
Nửa giường tre cũ, nửa manh chiếu gầy
Nửa vầng bạc mệnh lắt lay
Xuân thì nửa gánh củ khoai lang sùng
Liếp phên gió giật bão bùng
Củ mì, canh hẹ cõi lòng mưa sa
Cạn rồi dòng lệ khóc Cha
Khô luôn nguồn sữa xót xa thân gầy
Thằng Út khát sữa bú tay
Chén sành chạy xóm ăn mày sữa gom
Chị Hai tuổi sắp trăng tròn
Mùng tơi tím dậu héo hon phận người
Chị Ba tuổi độ chín mười
Tầm xuân ấp nụ dưới trời nắng mai
Hoa chưa nở đã tàn phai
Bệnh tim hành hạ hình hài xác xơ
Mẹ tôi luýnh quýnh, bơ phờ
Như gà mắc tóc như tơ ai vò
Sông buồn gió giật mưa to
Chòng chành, chao đảo con đò Mẹ tôi
Chèo buông bất lực rã rời
Nại hà khuất bóng Chị xuôi Cửu tuyền
!!!……!!!!!…..!!!…………..
Kể sao hết nổi truân chuyên
Thương con mót lúa băng miền thượng du
“Ba Tơ gió Dzụt” mây mù
“Nước non khổ cực”* lời ru vẫn đầy
À ơi “Muối mặn gừng cay”
Thuỷ chung Thiếp nguyện kiếp này sắc son
Tre già cúi xuống măng non
Nghĩa nhân lòng Mẹ dạy con nên người
Mưu sinh con dạt phương trời
Vườn xưa bóng chiếc Mẹ ngồi nhớ mong
Bụi tre cong dáng Mẹ còng
Bếp tro Mẹ giấu than hồng chờ con
Tìm về bươi kiếm củ lang
Ngọt thơm đời Mẹ cơ hàn bể dâu
Giấu con những lúc ốm đau
Cho con nhẹ bước qua cầu công danh
Lam chiều khói quyện mái tranh
Liêu xiêu dáng nhỏ năm canh nguyện cầu
Tìm đâu con biết tìm đâu
Hình như bòng Mẹ nương tàu chuối khô
Hình như nón trắng nhấp nhô
Động mành sương khói hư vô Mẹ về
Xuân này tìm góc vườn quê
Mình tôi với chiếc rổ tre bung vành
Mẹ tôi chiếc rổ tre trành./.

* tiếng kêu một loài chim được người dân Quảng Ngãi phiên âm
Phạm Dương

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »