Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,755 Lượt

Archive for Tháng Năm, 2014

Tiếng gọi sông núi – thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/05/2014

TIẾNG GỌI SÔNG NÚI

Dồn dập, dồn dập
Tiếng hùng ca tự ngàn xưa
Anh linh đó bao thời liệt oanh
Sử xanh bao lần ghi chép
Rang rỡ lạc hồng
Sáng danh văn lang

Nầy công dân việt nam
Hãy vung tay lên và ngẩng cao đầu
Đất nước đang oằn mình
Với nỗi đau mất mát

Nầy công dân việt nam
Hãy lặng nghe
Tiếng gầm thét của núi sông
Nơi biên cương hải đảo
Tiếng cuồng nộ kêu gào

Dục vang … dục vang
Lời sông núi đã rền
hãy
Quên đi anh những tị hiềm nho nhỏ
Triệu con tim hòa quyện chung máu đào
Đất nước gọi ta vươn mình bất khuất
Sống chết nầy xin gởi hiến non sông

Máu xương nầy dẫu trắng hồng biển cả
Vạn hồn thiêng nguyện quyện xứ quê nhà
Bao người ngả thêm thắm cờ dân tộc.

Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Tiếng sóng – thơ Nguyễn Viết Hòa

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/05/2014

TIẾNG SÓNG

Đêm nằm nghe tiếng sóng ru xa
Sóng biển Đông ta từ nghìn năm trước
Sóng từ thuở cha ông mình mở nước
Một dải non sông biển cả vỗ về

Hoàng Sa-Trường Sa: hai tay mẹ chở che
Tổ Quốc yêu thương nằm bên biển lớn
Biển nổi phong ba khi quân thù hung tợn
Đem mộng xâm lăng giày xéo nước nhà

Bốn mươi năm rồi, ôi máu thịt Hoàng Sa!
Nỗi đau ấy như cắt lìa khúc ruột
Có tình yêu nào lớn hơn tình yêu Tổ Quốc?
Tiếng sóng ru hồn tử sĩ đêm đêm

Quá khứ giống nòi em nhớ không em ?
Đống Đa, Chi Lăng, Bạch Đằng, Hàm Tử
Dòng máu anh hùng thắm hồng trang sử
Anh nghe rền vang lời hịch Quang Trung:

Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng
Rằng đất nước mấy ngàn năm có chủ
Đại cáo bình Ngô – hùng văn muôn thuở
Thống thiết thề xưa: không đội trời chung

Mộng bá quyền khuấy động sóng biển Đông
Cắm giàn khoan nhói đau lòng biển mẹ
Trỗi dậy hòa bình lẽ nào như thế ?
Biển nổi giận rồi, biển của ta ơi !

Những con thuyền nhỏ bé vượt trùng khơi
Mang cờ đỏ tung bay biển trời Tổ quốc
Ai ngăn được lòng dân ta yêu nước ?
Hướng về Hoàng Sa – đất của tổ tiên

Việt Nam – Hoàng Sa biển cả nối liền
Những tên đảo – tên cha ông ngoài đó
Đảo Lý Sơn biết bao ngôi mộ gió
Thân xác hùng binh nằm lại biển khơi

Tiếng sóng âm vang ru mãi muôn đời
Hay tiếng vọng của hồn thiêng non nước
Hay tiếng gọi của bao niềm mong ước:
Xanh biển trời và trắng cánh chim câu

Bọn tham tàn chẳng trụ mãi được đâu
Khi biển vây giăng lưới trời chính nghĩa
Lòng yêu nước là pháo đài bốn phía
Giữ mãi non sông toàn vẹn cơ đồ.

Nguyễn Viết Hòa
14.05.2014

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Biển Đông với người Việt – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/05/2014

BIỂN ĐÔNG VỚI NGƯỜI VIỆT
(Nhân chuyện Trung Hoa đặt giàn khoan HD 981)

Từ bao triều đại Việt: – Hoàng Sa, Trường Sa
là máu thịt, xương da của Tổ quốc
bao chiến tích cha ông ta thưở trước
lúc bắt đầu có lịch sử tổ tiên

buổi tiệc khao lề tế lính mãi ầm vang
người lính Việt được giong buồm giữ đảo
vượt ngàn dặm dưới biển trời giông bão
danh dự và trách nhiệm của thần dân

người Lý Sơn – những chiến binh dũng cảm
hiên ngang vô cùng dẫu gian khổ hiểm nguy
khi trở lại quê nhà… ồ, thật hiếm
Tổ quốc là thiêng liêng thân xác sá gì
những mộ gió muôn đời cùng sóng biển
vẫn âm thầm sống mãi với thời gian

dân Việt tôi tâm ý thật hiền
cứ cần mẫn giữ giang sơn tổ quốc
dẫu Trung Hoa cố tình ngang ngược
cắm giàn khoan: – mộng xâm lược biển nhà

khắp Việt Nam những nắm tay dậy sóng
quyết đồng lòng giữ tấc biển non sông
đất nước nầy của con cháu Lạc Hồng
hởi Đại Hán cớ sao sang xâm phạm

thật tình nước ngươi là nước lớn
nhưng ngược ngang ta chẳng quyết dung nào
tinh thần dân tộc hơn vũ khí giương cao
vì Tổ quốc quyết một lòng giữ vững

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | 1 Comment »

Mời em về thăm quê anh – thơ Hồng Mai

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/05/2014

MỜI EM VỀ THĂM QUÊ ANH

Mời em về thăm Quảng Ngãi quê anh
Nơi chiến thắng Ba Gia. Vạn Tường diệt Mỹ
Nghe hát bài chòi nghe điệu hò ba lý
Đêm sông Trà trăng tắm dưới dòng xanh

Mời em về thăm Quảng Ngãi quê anh
Thưởng thức mạch nha, đường phèn đường phổi
Cá bống sông Trà, tô don nóng hổi
Kẹo gương thơm giòn, vị quế ngọt thanh

Mời em về Quảng Ngãi cùng anh
Đất quê nghèo nhưng thủy chung son sắc
Trong gian lao vẫn một lòng bền chặc
Mặn muối cay gừng đều chia sẻ cho nhau

Quê anh giờ công trình mới vươn cao
Nhà máy lọc dầu soi mình bên biển
Đêm phố Vạn Tường lung linh ánh điện
Nhịp sống như từng giờ hối hả bay lên

Quê anh giờ như một mũi tên
Đầu sóng Lý Sơn vươn mình ra biển
Để bảo vệ chủ quyền của Tổ Quốc ngàn năm văn hiến
Mọi kẻ thù ta chẳng sợ kẻ thù chi

Em hãy về Quảng Ngãi với anh đi
Khúc ruột miền Trung nghĩa tình sâu nặng
Về cùng anh biển Mỹ Khê đầy nắng
Để tắm mình trong chan chứa yêu thương.

Hồng Mai
(maihong70@gmail.com)

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Nặng – thơ Thạch Mộ

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/05/2014

Nặng…

Tôi sinh ra trên cát!…
Hơi thở đầu tiên đã có vị mặn quánh môi
Tiếng khóc đầu tiên có sóng biển quyện hòa
Ánh mắt đầu đời đã bắt gặp trùng khơi
Và nhịp đập tim tôi cũng ùa theo sóng vỗ…

Em yêu tôi trên cát!…
Nụ hôn đầu mặn chát vị quê hương
Cái nắm tay bổng rát giữa trưa hè
Cũng xao lòng ngây ngất đóa Từ bi
Hàng phi lao cũng lặng mình trong gió…

Và rồi..
em xa tôi, bỏ quê lên thành phố…
Tôi – dã tràng se cát mãi đợi em!…

Biển vẫn xanh như chẳng có nỗi đau
Trong tim tôi vẫn hình em máu ứa
Vẫn rộn ràng tiếng sóng biển quê hương
Vẫn ngập tràng bao lời em hứa!

Biển vẫn xanh như ngày ta gặp nhau
Biển cứ xanh như tự thuở nào!…

Tôi chờ em trên cát!…
Chẳng thể nào khác được em ơi
Nhưng ví dụ (ví dụ thôi) gặp lại
Chắc cả em và tôi cũng thế
Sẽ nhận ra mình ở tuổi hai-mươi!?.

Thạch Mộ
————————————————————————
NGUYỄN HẢI ÂU
Bút danh: Thạch Mộ
Quê: Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Hiện ở: Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Công tác: UBND xã Đức Phong

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Còn chút nắng chiều – Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/05/2014

CÒN CHÚT NẮNG CHIỀU

Hat hiu còn chút nắng chiều
Mặt trời hấp hối tịch liêu kiếp người
Nói gì với Mẹ, Mẹ ơi !
Tàn dần hơi thở cuối đời quặn đau

Tim con trổi nhịp cung sầu
Viết vần thơ khóc .. giọt ngâu tuôn trào
Mẹ ơi ! con muốn thét gào
Mẹ vẫn thinh lặng thều thào từng hơi

Chiều tà sắp tắt nắng trời
Màn đêm buông xuống tả tơi cõi lòng
Nắng ơi chầm chầm nghe không
Để hoàng hôn xuống ấm nồng Mẹ yêu

Cầu mong dài chút nắng chiều
Cho con còn mãi Mẹ yêu bên đời
Con nguyện cầu xin Chúa Trời
Ban ơn cho Mẹ trọn lời xin vâng .

Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ, CB5, Hồng Phúc | Leave a Comment »

Bài thơ Tiếng biển

Posted by thinhanquangngai1 trên 08/05/2014

TIẾNG BIỂN

(Gửi về đất liền và gia đình yêu thương)

Vợ yêu ơi em có nghe tiếng biển

Lúc gầm vang lúc rì rào tha thiết

Những ngày này trong mỗi người dân Việt

Tiếng biển cuộn trào, tiếng biển sục sôi…

Hậu phương đất liền yên tâm nhé vợ ơi

Cuối tuần về quê cho anh nhắn đôi lời

Thưa với cha và thắp hương khấn mẹ

Anh vẫn vững vàng nơi biển đảo xa xôi…

Em hãy đưa điện thoại kề gần nôi

Để con chúng mình nghe tiếng của biển khơi

Anh không thể ẵm bồng ru con ngủ

Gửi tiếng biển về yên giấc con thôi…

Em có nghe tiếng biển trong lòng người

Tiếng của hòa bình tiếng hạnh phúc vui tươi

Nhưng tàu giặc mà tấn công bờ cõi

Tiếng biển hiền hòa sẽ hóa tiếng ngư lôi…

Biển xanh yên lành đâu muốn máu đỏ rơi

Đảo nhỏ yêu thương chỉ mong tiếng biển cười

Đón bình minh mỗi ban mai ngày mới

Tiếng biển đêm về như tiếng mẹ à ơi…

Anh biết đất liền đang lo lắng khôn nguôi

Đâu riêng vợ yêu mà hàng triệu triệu người

Hướng về phía Đông lặng nghe tiếng biển

Mong bình yên cho tàu cá ra khơi…

Vợ yêu ơi…anh phải đi trực rồi

Phút chào nhau nhau tiếng biển bỗng mặn môi

Chiều nay nhé hết ca anh lại hẹn

Gọi để vợ nghe tiếng biển… tiếng yêu đời…

(Ngày 8-5-2014)

Nguồn: Facebook Lính Biển Việt Nam

Posted in 01. Thơ | 1 Comment »