Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186



    Dolycoris II

    161204-1

    Pedro Point

    Tropical Kingbird - 10 Mile Point

    Faux sapin vrais palmiers

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,592 Lượt

Chút tản mạn về Mẹ – Bài của Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 26/09/2014

 CHÚT TẢN MẠN VỀ MẸ

 Trưa hè lặng lẽ. Mẹ ngồi yên. Đôi mắt già nua nhìn xa xăm, mơ hồ ngoài sân nắng. Hình như mẹ đang nghĩ về ba – người đã vĩnh viễn ra đi nhưng có lẽ vẫn mập mờ sống dậy trong bộ nhớ đang teo dần theo từng giờ, từng ngày của mẹ.

 Bất chợt mẹ lại cười, cái nụ cười đôn hậu, quá đỗi thân thương của những ngày mẹ còn tỉnh táo, những ngày mẹ còn “ra ngõ mà trông”để đón con, đón cháu về quê thăm ba, mẹ trong ngày nghỉ cuối tuần.

Và rối, cũng bất chợt mẹ lặng lẽ đứng lên, dáng liêu xiêu như bóng chiều đang xuống dần ngoài song cửa. Hai bàn tay gầy guộc, run rẩy, lẩy bẩy sờ soạn, lục tìm trong túi áo, trong mọi đồ đạc của căn phòng như mẹ đang muốn lấy lại cái gì của mẹ đã bị mất mát từ những ngày qua…

Ừ, thôi, Mẹ ơi ! Con hiểu và thương mẹ nhiều lắm! Hãy gắng chịu sự mất mát ấy đi bởi đó chẳng qua là sự “trả giá” vì những tháng rộng ngày dài mẹ phải hy sinh, chịu đựng của một “thân cò lặn lội” vì chồng vì con và âu đó chẳng qua cũng là quy luật muôn đời của tạo hoá mà thôi!

 Con sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho mẹ, cho những gì mà mẹ cố tìm lại và níu kéo với thời gian.

Mong mẹ cảm nhận rằng Mẹ vẫn còn có con, đứa con mà mẹ đã tạo nên hình hài, đã sớm hôm tảo tần, nuôi dưỡng để nó khôn lớn, trưởng thành  đến ngày nay  

Con chỉ cầu mong con còn mẹ, con có mẹ để được đêm ngày bên mẹ thương yêu.

 Và, Mẹ ơi ! Bỗng dưng văng vẳng bên tai con lại vọng về  câu hát “Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu. Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu. Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt màu. Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu”…

 20/6/2014

Bùi Ngọc Anh

                                    

                              

 

Một phản hồi to “Chút tản mạn về Mẹ – Bài của Bùi Ngọc Anh”

  1. gia xe audi vn

    Chút tản mạn về Mẹ – Bài của Bùi Ngọc Anh « Thi Nhân Quảng Ngãi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: