Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    A bellezza di a natura (C☺rsica)

    Southern White-faced Owl D75_5752.jpg

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186

    Manarola Tree

    Alone and Feeling Blue

    • Major inertia

    Bruges .....la Venise du Nord en région Flamande

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,709 Lượt

THƠ VIẾT CHO EM TRAI – Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 29/10/2014

THƠ VIẾT CHO EM TRAI

Từ đêm ấy. Em tôi vừa biết khóc
Hơn nửa đời rồi- Em có thấy gì chăng?
Khi quê hương không còn tiếng súng!
Chỉ tiếng người hỗn độn những âm thanh…

Tiếng khóc ngày đầu, nghe như xé lụa
Dội vào đời tươm tả nỗi áo cơm…
Em có lẽ chưa quen ngày ấm lạnh
Với con đường không có trạm dừng chân!

Ngày em lớn, sớm mai vui tiếng gọi
Là người người hối hả rủ lên nương…
Khi đường phố vắng bước em dò dẫm…
Thì lao xao đủ thứ ở nông trường

Từ thuở ấy em như cây nuôi lớn.
Bằng sức người không ngại nỗi gian nan…
Từ thuở ấy em làm quen với Cuội.
Bỏ ruộng đồng ve vãn… bóng hào quang

Bao hạt thóc đã qua mùa khô hạn.
Quên sao đành, mưa nắng buổi còng lưng.
Manh áo cũ chưa phai mùi rơm rạ
Đâu nở vội vàng từ chối quê hương!

Thương quá em trai dãi dầm sương gió…
Lỡ bỏ quên con chữ cuối sân trường
Bốn mươi năm, chạy trời chưa khỏi nắng
Biết lấy gì che bóng mát con đường…

Trần Quang Châu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: