Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 459,214 Lượt

Archive for Tháng Mười Một, 2014

HOÀI NIỆM – Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2014

HOÀI NIỆM

Viếng thi sĩ Lâm Anh
Từng phiến lá, mãi buồn theo gió rít
Con đường dài, ngần ngại bước chân quen
Người quay quắt tìm tôi vùng đất lạ
Lặng nhìn nhau trong mưa đẫm lênh đênh.

Tôi mười bảy bước vào đời bỡ ngỡ
Chân dung người, từng nhóm lửa thơ ca
Để giờ đây ta trùng phùng hội ngộ
Vương vấn một lần hư ảo tình xa.

Đời mất nhau rồi, cách xa dạo ấy
Dòng thơ người hoài vọng mãi không thôi
Hồn nguyên tiêu, thơm lừng hương tóc biếc
Lược gương xưa, phong kín khúc tình tôi.

Mộng phiêu du, trời mênh mông giá buốt
Đường thu vàng, thơ dại vẫn còn đây
Anh thuyền ngược, tôi xuôi về bên ấy
Hoàng hôn buồn, bóng đã rụng chân mây

La Hà Thạch Trận

Advertisements

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

24 GIỜ PLEIKU – Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2014

24 GIỜ PLEIKU

Nhớ! Về thăm lại cao nguyên
Bao mùa xa cách – triền miên tháng ngày.
Sáng tinh mơ – chúa xuân lai,
Cỏ cây e ấp, nhụy đài ngậm sương.
Sơn nữ nhàn hạ lên nương,
Lụa cơi đôi quả đào – vương gợi tình,
Hạ về nắng gió lặng thinh,
Trưa đu đưa võng, tỏ tình cà phê.
Chiều buông bảng lảng đồi chè,
Gió, mây, nắng thấp như nhè nhẹ trôi.
Mùa thu gợi nhớ bồi hồi,
Ban ngày XUÂN, HẠ, THU trôi ba  mùa.
Đêm về ngập ánh đèn sao!
Tây Nguyên lạnh giá, khác nào đông sang.
Chăn bông, nệm ấm bàng hoàng!
Miền Đông Nam Bộ, ngỡ ngàng nóng rang.
Cách nhau chưa nửa ngày đàng,
Đồng Nai đêm nóng – ôn hàn Tây Nguyên.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÌNH THẦY CHỦ NHIỆM – Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/11/2014

TÌNH THẦY CHỦ NHIỆM

( Tâm tình viết kính tặng quý Thầy Cô nhân ngày nhà giáo 20/11/2014 )

Nhớ người Thầy Chủ Nhiệm
Thường la rầy học sinh
Tuổi trẻ lắm bất bình
Trò xưa nào hiểu được .

Bước vào đời xuôi ngược
Cuộc sống bao thăng trầm
Nỗi niềm lắng trong tâm
Trò nay mới hiểu thấu .

Tình Thầy thời thơ ấu
Gieo hạt nắng yêu thương
Kiến thức nơi mái trường
Cho trò nay vững bước .

Tiếp bước người đi trước
Thành công trong cuộc đời
Trò luôn nhớ ơn Người
Chắc chiu từng năm tháng .

Lời Thầy như sao sáng
Dẫn lối trong cuộc đời
Cho trò luôn đi tới
Tri ân Thầy ,Thầy ơi .

Ngày Nhà Giáo đến nơi
Tâm tình xin kính chúc
Thầy luôn luôn hạnh phúc
Vì sự nghiệp ” Trồng người ” .

Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM ĐÀ LẠT – Thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/11/2014

ĐÊM ĐÀ LẠT

Tiếng lạc rụng giữa khuya hồn trăng vỡ
Ngựa cong mình hý mạnh giữa triều đêm
Phải chiến binh xưa? Không, chàng trai trẻ
Trăng lụa đầy tưới ắp phố cao nguyên

Đêm lạ lẫm giữa đồi cao tầng thấp
Hồn quan san treo lơ lững mgang mày
Sương xuống chậm khoác vai đời lếch bếch
Ơi lãng du thong thả mỗi bước giày

Em phố núi cứ hồn nhiên trong sáng
Mãi đùa vui trên mảnh đất quê nhà
Tôi Du Tử đi ngang trời Đà Lạt
Má em hồng, son ánh mắt bao la

Đêm cao nguyên dày hơn và lạnh hơn
Gió thơm thảo làm se lòng con gái
Rất nghịch ngợm những bước chân non dại
Đến nao lòng nụ cười lạ con trai

Tôi về lại con dốc dài chân mõi
Đêm bình yên trên thành phố cao nguyên
Tầng cao thấp dãy phố vừa giấc ngủ
Ánh trăng đêm và sương khói thật hiền

NGàDU TỬ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BA BÀI LỤC BÁT – Thơ Trần Quang Dũng

Posted by thinhanquangngai1 trên 05/11/2014

CHIỀU PHỐ NÚI

Bóng chiều nghiêng xuống chân đồi
Pha màu phố núi vàng rơi xuống đường
Nhẹ nhàng vài sợi tơ buông
Bay theo lối gió vướng vương cõi lòng

Chiều về, chín nhớ mười mong
Chiều về, phố núi như bồng bềnh trôi
Từ trong bóng ngã bên đồi
Thấy em mắt ướt dỗi hờn quay lưng

Từ tôi, sâu thẳm vô cùng
Nghe vang vọng tiếng hồi chuông nhà thờ
Nghe từ em, cõi ngây thơ
Cái duyên con gái mắt lơ mơ buồn

Cuối chiều phố núi mù sương
Tôi như du khách bên đường lãng quên
Dò tìm đôi chút thân quen
Dò tìm em, giữa bon chen cuộc đời!
T.Q.D

NGÀY VỀ PHỐ CŨ 

Tìm về phố cũ rong chơi
Bao nhiêu kỷ niệm gọi mời bước chân
Cũng con đường ấy bao lần
Thả dài bóng mát như gần như xa
Thả trên lưng nỗi nhớ nhà
Có em tay đỡ tôi qua cơn buồn…
Có em dịu ngọt lời chuông
Dắt dìu tôi bước trên đường phố đông
Kỷ niêm xưa, vẫn còn nồng
Ngày về phố cũ gió lồng lộng bay
T.Q.D

NỖI NIỀM 

Nỗi niềm ta biết riêng ta
Chuyện cơm áo ấy, ai mà chẳng vương…
Trải thân ta kín con đường
Đi qua trăm ngã yêu thương cuộc đời
Ta nghe chiếc lá vàng rơi
Nghe trong gió nhẹ đôi lời thở than
Nghe từ nguyên thủy cưu mang
Xác thân bèo bọt… đau càng thêm đau!
Trần Quang Dũng     

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐƠN PHƯƠNG NHỚ HẠ – Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/11/2014

ĐƠN PHƯƠNG NHỚ… HẠ

 “Cổ Lũy” xưa – chốn tiên bồng !
Năm mươi năm ấy, ngồi trông chân  trời.
Phượng hồng theo gió chiều rơi,
Là mùa hạ đến, như khơi nỗi niềm.

“Dã tràng xe cát” lỡ duyên,
Em đi biền biệt, bỏ phiên chợ làng
Bỏ ngày áo trắng còn đang…
Trên tay anh vội nhẹ nhàng nâng niu

Năm mươi năm- Biết bao điêu
Bóng câu qua cửa, nổi chìm bi ai
Bâng khuâng đôi ngã đường dài
Lối nào tơ rũ… duyên vài chút duyên ?
Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MẸ YÊU – Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/11/2014

MẸ YÊU 

Một ký ức trở về trong nỗi nhớ
Mẹ dắt em qua những cánh đồng dài.
Nắng xuân mênh mang, vòng bông bí đỏ
Quả dưa xanh, còn ướt đẫm sương mai.

Mẹ cho em với nụ cười phúc hậu
Mắt biếc xa xăm thương lắm đàn con.
Em bé nhỏ, loi nhoi theo bóng mẹ
Giữa đồng Vạn An, bắt bướm, chuồn chuồn.

Em ước làm dâu mẹ để được chìu
Để được thương và làm nũng mẹ yêu.
Để chăm mẹ lúc tuổi già bóng xế
Và bên anh hạnh phúc trăm điều.

Mẹ của anh, sao mà thân thiết thế !
Thuở em còn thơ dại của ngày xưa.
Em yêu mẹ, và yêu anh đắm đuối
Lỡ chuyến đò tình, thương lắm Vạn An

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »