Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 448,454 Lượt

Archive for Tháng Một, 2015

CHÙM THƠ LỤC BÁT của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/01/2015

MO CAU CỦA NGOẠI

Ngày xưa ngoại ép mo cau
Chằm gàu múc nước, giếng sâu đêm rằm
Gom từng giót nước lăn tăn
Thả trôi làn tóc nhớ anh hong đầy
Võng đưa từng giấc ngủ say
Mo cau cắt quạt, tình bay ngậm ngùi
Rạ un ngọt lịm khoai lùi
Ngoại đem cổ tích kể hoài từng đêm
Em yêu giọng ói dịu êm
Lá buồn cay cũng hom hem thu vàng
Mo quê đổ ánh trăng tan
Cho em nỗi nhớ con đường tịch liêu
Mo cau làm ngựa mỗi chiều
Em ngồi anh kéo rước kiều về dinh
Dòng đời bao nỗi gập ghềnh
Nửa thế kỷ ấy héo tàn bặt tin
Châu về hợp phố nối tình
Mo cau kỷ niệm chúng mình bên nhau.

QUÊ XƯA

Quê xưa chậm bước tôi về
Giữa muôn lá đổ hoa lê rụng đầy
Còn đó mùi khói sương bay
Chiều thu nhạt nắng vàng phai bướm vờn
Còn đó một thuở thong dong
Ẩn trong nhung nhớ ngô đồng xa xưa
Còn đó câu hát ru trưa
Tôi về thăm thẳm đu đưa tuổi buồn
Còn đó ngày tháng chơi rong
Tình yêu tựa gió bềnh bồng mênh man
Còn đó tình khúc thanh xuân
Mộng mơ kết nụ trăm năm ân tình
Còn đó Thiên Bút xanh xanh
Đã xa, xa quá Bàu Giang uốn vờn
Còn đó dãy núi Trường Sơn
Cho tôi huyền thoại con đường hùng anh

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Từ sông tôi tắm giữa dòng
Bàu Giang cát ẩm ướt lòng bàn chân
Từ sông Trà Khúc trăng vàng
Chèo thuyền bơi ngược Trường Xuân bóng tà
Riêng tôi một góc trời xa
Xót nhau tâm khúc vỡ òa hương xưa
Nghiêng dòng sông Vệ bóng dừa
Cho thuyền ai đậu chờ đưa khách về
Chim kêu hoài hủy trưa hè
Nao lòng lữ khách tái tê lặng buồn
Từ hương thơm quế Trà Bồng
Nghe chim mách bảo lũ nguồn kéo qua
Tôi đi mấy dặm quan hà
Vẫn nghe câu hát dòng Trà câu mơ

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ của Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/01/2015

TÀN MẠN QUÊ:
LỤC BÁT TRƯƠNG QUANG KHANH

Ước làm TRƯƠNG QUANG KHANH điên
Nghêu ngao ca hát muộn phiền hư không
Ước làm mây trắng phiêu bbồng
Lãng du núi Điệp sắc không cõi người
***
SONG THẤT LỤC BÁT:ÔNG BA THỌ

“Ông BA THỌ” hiền lành chất phác
Tháng ngày bốc vác chợ GÒ xưa
Ta thằng cu tóc gáo dừa
Nợ ông một miếng hồng dưa ngọt ngào
Ông nơi nao giữa triền núi Điệp
Cầu ba sinh thoát kiếp đoạn trường
Gởi Ông một nén tâm hương
khói cay mắt lệ vấn vương Chợ Gò./.

CANH HẸ
Nhớ quê luộc ngọn cải ngồng
Nấu nồi canh hẹ hỏi lòng nguôi ngoai
Vị đời cải đắng ,hẹ cay
Theo tôi suốt những tháng ngày ly hương./.

THƠ VUI
Con chim Manh Manh đậu cành Đu Đủ
Con Chuồn Chuồn đậu ngủ ngọn Su Su
Cào Cào đá đá ghẹo Thằng Cu
Đa Đa tìm bạn vù vù sang sông
Le Le giỡn nước giữa đông
Te Te..huýt…lượn vòng đồi Vom
Bòng Bòng, Mít, Ổi ,Chôm Chôm
Ve Ve gọi hạ gầy mòn cành me
Tìm chi Cuốc Cuốc gọi hè?
Cay cay khóe mắt Tê Tê cõi lòng
Ba Ba lặn ngụp bờ sông
Tinh Tinh bươn chải đèo bòng vì con
Cu Cu bỏ nước rời non
Đi qua châu mỹ bắt con chuồn chuồn./.

PHẠM DƯƠNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/01/2015

CHIỀU

Chiều nghiêng, ngã bóng nắng vàng
Tây Nguyên buốt giá non ngàn lênh đênh
Mây mù giăng phủ buồn tênh
Hòa theo làn gió về bên ấy rồi .

Lặng thầm đếm thời gian trôi
Điểm lên mái tóc trong tôi bồi hồi .
Bóng chiều ,tuổi xế lên ngôi
Vô tư đón nhận tôi ơi ..cuộc đời .
Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NHỚ SONG THÂN Thơ Hồ Nghĩa Phương

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/01/2015

NHỚ SONG THÂN

Kỵ giỗ đến rồi con nhớ song thân
Lúc cha đi… ngày cuối đông lạnh lẽo
Dòng sông Vệ trở mình trong trẻo
Thương cuộc đời người cần kiệm trung dung

Bước chân cha Nam Bắc dẫu ngại ngùng
Bàn tay người cứ dày thêm chai sạn
Quên nắng mưa gió dông bom đạn
Nhặt nhạnh từng đồng thấm ướt mồ hôi

Có những đêm cha thao thức đơn côi
Nghĩ về ngôi nhà… Vợ và con nhỏ
Tiếng trẻ khóc vọng từ ngoài ngõ
Người mơ ngày được sum họp đoàn viên

Con lớn lên học sách vở thánh hiền
Tháng năm chất chồng mẹ cha thêm tuổi
Rồi một ngày người về nơi chín suối
Bóng thời gian ai níu được bao giờ

Thức dậy rồi… sao vẫn còn mơ
Mong mẹ cha luôn bên con mãi mãi
Bầu trời cao – trần gian còn xa ngái
Mắt lệ nhòa se sắt trái tim thơ.

Hồ Nghĩa Phương

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Trần Thị Như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/01/2015

LƯNG MẸ

Về đốt nhúm lá khô
Cho ấm góc vườn nhỏ
Nhà ở mép cánh đồng
Gò,rộc những con đường
Nhấp nhô lúa quá đòng
Đang chắt nhựa tinh khôi
Bông đã cong chóp đuôi
Giống lưng mẹ thuở còm…
Lom khom dặm lúa con
Hì hục tát gàu sòng
Hang cua hai mùa màng
Mẹ bắt về nhà rang
Thêm vị canh đậm đà
Ngọt chén … ngon miếng và
Chiều nay con về nhà
Gò, rộc như đón chờ
Thấp thoáng lưng ai gò
Tát nước gàu sòng xưa…
Nước vào ruộng như vừa…
Ngập hang cua di trú
Đời đã trồng cổ độ
Mẹ ngự miền thiên cổ
Bông lúa cong … lưng mẹ
Con đã sáng u mê
Thì mẹ đã không còn!!!

VẪN CÒN

Vẫn còn chiếc bách giữa dòng
Vẫn còn lưng áo long đong gió bời
Vẫn còn chim vịt rã rời
Vời trông chiều đã duềnh trôi cuối ngàn

VÀO XUÂN

Anh ơi! gió chuyển mùa thương
Đào mai chắt nhựa hoa đơm dâng đời
Giữa tiêu sơ tiếng chào mời
Chiếu rượu vừa trải ta ngồi đón xuân
Phút giao thừa, khắc thanh tân
Cùng anh thù tạc thêm lần đầy vơi
Giao mùa duyên kết vẹn lời
Chữ đồng thơm trải đất trời vào xuân
Mâm ngũ quả ngôi hiển ân
Lung linh ánh lượng phúc phần nhân gian.

Trần Thị Như Nguyện

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT QUÊ của Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/01/2015

NHỮNG BÀI LỤC BÁT “ QUÊ ”
CỦA NGUYỄN TẤN ON

HỒN QUÊ

Có con thuyền giấy trên sông
Chở cơn mưa nhỏ bềnh bồng tuổi thơ
Lớn lên cùng với ước mơ
Rời quê ra phố nắng ngờ ngợ qua
Bỏ quên lối nhỏ triền hoa
Bìm bìm hoa dại tím tà áo thôn
Trống tuồng chiều gõ bồn chồn
Bỏ cơm quên áo để hồn đẩu đâu
Lá chanh nội nấu gội đầu
Dỗ dành bên giếng đi đâu vội vàng
Ngoài sân có chú bướm vàng
Chập chờn cánh mỏng bên giàn mướp quê

Mười năm xa xứ nay về
Bờ lau dế gọi tỉ tê cong cành
Mười năm về hái hoa chanh
Giếng xưa vọng tiếng dỗ dành hồn quê

VỀ QUÊ

Ta về tìm lại chút hương
Đã lâu ta ở phố phường rong rêu
Dòng sông soi một cánh diều
Khói đồng ai đốt cho chiều mù cay
Ta về không rượu mà say
Khoai lang lùi cháy hương bay ngát đồng
Áo tơi bật gãy mấy đông
Treo lên vách đất vẫn mông mênh trời
Ta về lượm tiếng à ơi
Hiên lòng gió thổi rối bời đống rơm
Ai về nhóm bếp nấu cơm
Cơm sôi buồn chín tàn rơm đỏ tình
Lời ru cong vút mái đình
Hoa cau tiếng rụng rập rình vầng trăng

MƯA QUÊ

Buổi về vấp một cơn mưa
Ướt vai lục bát sông xưa tím dòng
Sông Trà cong bến chờ mong
Bàn chân chai bước long đong – tôi về

Đưa tay hứng giọt mưa quê
Giọt trong tay bụm, giọt tràn trề sông
Giọt rơi vỡ trắng ruộng đồng
Giọt đau đáu chảy vào lòng rưng rưng
Giọt em vui, giọt mẹ mừng
Bên hiên hàng xóm giọt tưng tửng sầu

Cơn mưa trút xuống tình đầu
Tôi về người bỏ đi đâu…? Hỡi tình…!
Đẫm cơn mưa lạnh rùng mình
Tiếng chuông Thiên Ấn giật mình – va mưa

CHỔI QUÊ

Chổi quê quét tiếng dậy thì
Ai gom lá đốt khói đi xanh vườn
Nắng làm căng những giọt sương
Để tôi thức dậy lộn đường sáng nay
Cảm ơn chú mực ngủ say
Nó không sủa được giữa ngày người dưng
Thập thò chân bước ngập ngừng
Qua rào ăn trộm chút gừng tình yêu
Dậy thì yêu, dậy thì liều
Tại vườn lá đổ muôn chiều, tại thu
Chổi quê tiếng quét như ru
Đã mòn đến cán vẫn ngu ngơ tình

VỀ VỚI SÔNG QUÊ

Tôi vừa cởi áo ném sông
Đã nghe hương khói đốt đồng cay cay
Em ngồi gỡ hạt cỏ may
Dòng sông vỡ vạt nắng ngày rưng rưng
Con chim Dồng Dộc hót mừng
Hoa Cau nở trắng thơm lừng bâng khuâng
Mẹ ra trộn lúa ngoài sân
Giữa trưa đứng bóng nắng tần ngần trôi
Gió làng thổi tiếng cơm sôi
Mái tranh đùn khói còn tôi thòm thèm

Bình minh kéo một mẻ đêm
Mặt trời rực đỏ bên thềm thu phong
Cha ngồi cột lại vành nong
Gác lên dàn bếp để mong được mùa
Bên kia vườn tuổi me chua
Theo bà đội lễ lên chùa về chưa ?

Này sông, này cỏ, này mưa
Tôi là đứa bé ngày xưa – trở về

Nguyễn tấn On
69I.Nguyễn Văn Trỗi.TP Đà Lạt. lâm Đồng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NĂM MỚI 2015 BAN QUẢN TRỊ thinhanquangngai XIN KÍNH CHÚC: ĐỘC GIẢ, VĂN NHÂN THI SĨ. CÓ NHIỀU NIỀM VUI MỚI

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/01/2015


img_628

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »