Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    A bellezza di a natura (C☺rsica)

    Southern White-faced Owl D75_5752.jpg

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186

    Manarola Tree

    Alone and Feeling Blue

    • Major inertia

    Bruges .....la Venise du Nord en région Flamande

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,709 Lượt

HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA bài viết của Lê Nghị

Posted by thinhanquangngai1 on 29/05/2015

HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA
(Một cảm nhận khi đọc tập thơ “ MƯA HOANG ” CỦA HÀ QUẢNG )

Tôi biết Hà Quảng khá muộn màng. Có thể nói là rất muộn khi anh sở hữu trong tay ba tập thơ in riêng. Cái dáng người cao cao và khuôn mặt trầm tư của anh khiến cho tôi và mọi ngươi mới gặp gỡ lần đầu cảm thấy có gì đấy hơi khó gần … Thế nhưng khi đọc “Mưa hoang”, tập thơ thứ 3 của Hà Quảng, tôi mới vỡ ra rằng bên trong cái vóc dáng đầy trầm tư ấy chứa nhiều lắm sự rung động nội tâm dữ dội.
Tôi thích đọc ngược thơ. Có lẽ vì tôi muốn đi ngược chiều với tác giả để tìm thấy cái thông điệp ẩn mình trong câu chữ. Và với “Mưa hoang” cũng vậy, tôi đã đọc ngược tập thơ từ bài cuối về trước.
Bài “Chiều mùng ba Tết”, Hà Quảng đã để lại trong tôi cái ấn tượng đầu tiên của cái ấm áp đầu xuân khi các em về thăm Thầy cũ. Tiếng cười giòn tan chiều đầu năm tưởng chừng ngọt như kẹo gương ấy được pha thêm chút hương vị của đất trời:
“Giọt mưa xuân rơi rơi
Trên thềm xưa lối cũ
Giọt mưa xuân ấp ủ
Giấc mơ nào cho em…”
Theo kinh nghiệm của các cụ lão nông thì cơn mưa đầu tiên vào những ngày đón chào năm mới là cơn mưa lành, con mưa báo hiệu một năm đầy an vui và sung túc. Phải chăng Hà Quảng cũng muốn vậy và gửi vào chiều mùng ba Tết một cơn mưa như thế?
Hà Quảng và những cơn mưa đã dẫn dắt ký ức đi từ miền xa hút với những rung động nội tâm đầy ắp nỗi niềm:
“Một chiều mưa bên kia sông Vệ
Anh lặng thầm theo ký ức thời gian…”
(Tiếng mưa rơi)
để rồi Hà Quảng nhớ một thời
“… Em của ngày thuở còn đi học
Chiều tan trường trời đổ cơn mưa”
(Tiếng mưa rơi)
và …
“Em xa xôi hiện về nơi bến vắng
Mưa nhòa từng giọt mưa rơi”
(Tiếng mưa rơi)
Thú thật là tôi cũng đã từng ngồi nhìn mưa, nghe mưa nhưng chưa bao giờ thấy “mưa nhòa từng giọt mưa”. Nỗi nhớ ở đây đã được Hà Quảng chồng lên, chất ngất yêu thương. Mưa đi xuyên qua thơ Hà Quảng từ phố thị đến những miền quê:
“Mưa về trên Đồng Cát
Thị trấn nhỏ bình yên…”
(Chiều mưa Đồng Cát)

“ Một chiều mưa bên kia cầu sông Vệ
Anh lặng thầm theo ký ức thời gian…”
Mưa trong “Mưa hoang” đã kéo Hà Quảng đi về miền xa lắc, tận sâu trong miền kí ức:
“ Em bỏ quên cơn mưa chiều năm ấy
Đường Sài Gòn ngập lối anh đi…”
(Bao điều muốn nói)
Để rồi Hà Quảng
“…Câu thơ không cánh mà vương
Để thương, anh nhớ con đường mưa xưa”
( Mưa xưa)
Tôi không thích nhặt từng từ, ghép từng chữ của Hà Quảng để tìm cho mình một sự đồng cảm. Nhưng thực sự, Hà Quảng đã lôi mưa đi khắp cuộc hành trình từ tháng ba, tháng bảy đến tận cuối mùa đông
“ Mưa tháng bảy sao buồn rười rượi
Cầu Ô kia em có đi về…”
(Mưa tháng bảy)
Và rồi
“giữa tháng mười rồi em
ngoài trời đang đổ cơn mưa”
(Giữa tháng mười)
Để rốt ráo lại thì “cơn mưa hoang rong chơi về phía biển” và
“Cơn mưa hoang lặng im
Em thấy mình đơn côi”
(Mưa hoang)
Tôi không là nhà phê bình lý luận văn chương, nên cảm nhận lan man từ những gì “Mưa hoang” mang lại nó không đầu không cuối. Cái bất chợt mưa nắng của Hà Quảng là sự dồn nén ký ức, là sự bùng vỡ của nội tâm mà chẳng biết vô tình hay cố ý mà tác giả đã dắt mưa đi theo kiểu của mình. Sự phân tích kết cấu và ngôn từ thì dành cho các nhà chuyên nghiệp, tôi không dám lạm bàn.
Đứng về góc độ độc giả, tôi chỉ muốn khép lại bài cảm nhận của mình bằng một câu hỏi thôi. “Vì sao tác giả đặt tên cho tập thơ này là MƯA HOANG mà không phải là MƯA HOAN”
Chắc chắn Hà Quảng cũng không muốn trả lời câu hỏi này nhưng trong một sat – na nào đó, tôi tin Hà Quảng và những cơn mưa sẽ mang theo nhiều khúc hoan ca tình ái.
U Minh Thất, 29. 5. 2015
Lê Nghị

Một phản hồi to “HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA bài viết của Lê Nghị”

  1. fantastic points altogether, you simply gained a brand new reader.

    What may you recommend in regards to your submit that
    you simply made a few days ago? Any positive?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: