Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Fast-flying Falcon

    sunset and fishing nets

    Force of Life - Pushing Boundaries I

    Northern Channel || Bombo

    ON THE QUAYSIDE

    Cascades in the Narrows of Zion

    Glencoe // Scotland // Landscape

    Still life

    Sunrise on the Lake

    Geometría en Color

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,594 Lượt

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 12/07/2015

MỪNG THỌ MẸ 90

Mẹ về với ngoại vườn xưa
Con thơ bé bỏng, mới vừa thôi nôi
Cha đi kháng chiến trường kỳ
Giặc còng tay mẹ, thân gầy đòn tra
Mẹ về ẩn náu La Hà
Bước chân cô giáo đường xa lặng thầm
Dù cho gió bấc lạnh căm
Dù cho nắng gắt chang chang giữa đồng
Đạp xe hai buổi đến trường
Dạy cho lũ trẻ mở lòng từng câu
Đêm đêm dưới ánh đèn dầu
Mẹ ngồi nắn nót, chữ màu chì đen
Để mai trò nhỏ đồ lên
Khai tâm, tri thức cho đàn trẻ thơ
Mong ngày thống nhất phất cờ
Thành người hữu ích vươn cao với đời
Bây giờ mẹ đã chín mươi
Tóc như mây trắng, nụ cười vẫn tươi
Một đời vất vả đơn côi
Mẹ nuôi con lớn, phấn rơi trắng lòng.

NÓN QUÊ VÀ ANH

Nón nghiêng mưa bụi xa xưa
Đạp xe tan học – em đùa bóng mây
Gió thu áo trắng nhẹ bay
Qua sông Trà Khúc, thương hoài ngày thơ

Nón quê quai tím mộng mơ
Cát bồi Bến Lỡ, thẫn thờ nhớ nhau
Gãy vành nón lá mà đau
Bàu Giang, Thiên Bút, chênh chao cánh diều

Nón nghiêng vàng nhạt đường thêu
Ẩn trong lá xếp, câu Kiều tặng anh
Và anh lặng lẽ tình mang
Để thương, để nhớ trăm năm đợi chờ

Nón quê duyên dáng ngây thơ
Cỏ may vướng cả lối chờ tình xưa
Qua cầu nghiêng nón che mưa
Chợt rơi xuống nước – đò đưa sóng tràn
Nón quê mẹ kết lại vành
Gió mưa nhòe ướt thư tình nan tre
Xin người cất hộ nón quê
Nẻo xưa, dáng cũ, hoa lê xa

KHÔNG THỂ ĐẾM ĐƯỢC

Em không thể đếm được
Em yêu anh dường nào
Em không thể đếm được
Lá me vàng lao xao

Anh như pho sách quý
Huyền bí và mênh mông
Em đọc từng dòng chữ
Vẫn chưa thấu đoạn trường

Như bước vào thành quách
Lạc lõng giữa hư không
Bên thềm xưa quá khứ
Liễu rũ Vạc kêu sương

Em không thể đếm được
Sông Trà quê ta ơi!
Bao nhiêu sóng xô đẩy
Bao nhiêu dòng ra khơi

Em không thể đếm được
Em yêu anh dường nào
Chênh chao thuyền lạc bến
Xoáy dòng sông Vệ đau.

La Hà Thạch Trận

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: