Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Fast-flying Falcon

    sunset and fishing nets

    Force of Life - Pushing Boundaries I

    Northern Channel || Bombo

    ON THE QUAYSIDE

    Cascades in the Narrows of Zion

    Glencoe // Scotland // Landscape

    Still life

    Sunrise on the Lake

    Geometría en Color

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 434,594 Lượt

MẸ CỦA CON Thơ của Lưu Lãng Khách

Posted by admintnqn on 25/08/2015

MẸ CỦA CON

Kể từ nguyệt biết soi gương
Mẹ rời xứ biển lên vườn phận dâu
Tháng ngày ruộng cạn đồng sâu
Dưới chân muỗi đĩa trên đầu đạn bom
Trời loạn lạc tối om om
Bão dông tới tấp thân còm liêu xiêu
Mặn vòng tay Mẹ ấp yêu
Chở che chăm chút nâng niu vỗ về
Đông trường giá rét lê thê
Ngày lên áo Mẹ đêm về áo con
Cha đời cuối biển đầu non
Tàn xuân héo hắt mỏi mòn vẫn chưa
Mắt bồ câu mũi dọc dừa
Con dư vẩy cá cái thừa sẹo bom
Sớm chiều tần tảo lom khom
Đèn chong lạnh lẽo đêm hôm hỡi người
Sắc xuân nguyệt rạng hoa cười
Sóng Trà Giang mượn gió mười phương vay
Trưởng thành phiêu bạt chân mây
Áo khăn mặn đắng đong đầy
Mẹ xưa Cơm đời chấm nắng chan mưa
Mẹ qua thất thập con vừa bốn mươi
Làm sao dâng Mẹ nụ cười
Tiếng ru xưa đã thành lời nỉ non
Mồ hôi Mẹ bát cơm con
Mẹ đà trái chín con còn nổi trôi
Để chiều cố quận xa xôi
Thềm rêu tạc bóng Mẹ ngồi ngóng con.
Lưu Lãng Khách

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: