Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    2016 Lake Yamanaka winter Fuji

    Butterfly

    Aurora Borealis at Jökulsárlón

    Blue gray Gnatcatcher Legacy Park Malibu 186



    Dolycoris II

    161204-1

    Pedro Point

    Tropical Kingbird - 10 Mile Point

    Faux sapin vrais palmiers

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 433,592 Lượt

TÂM SỰ NGƯỜI TRONG CHĂN Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 04/12/2015

TÂM SỰ NGƯỜI TRONG CHĂN

Không ai khác- Khi Tôi là chính phạm
Của cuộc đời, chìm nổi mấy mươi năm?
Dù có hối, ngày xưa còn nhỏ dại…
Vội vàng yêu- Vội cột trói tay mình.

Lòng cứ nghỉ con người luôn hướng thiện!
Một tiếng chuông ngân cũng “kết nụ” duyên lành.
Lòng cứ nghỉ gieo nhân hiền đắp đổi…
Nhưng mong sao “quả ngọt” chín trên cành!

Tuổi trẻ chúng tôi một thời mơ tưởng.
Nên màu hồng, che lấp những màu kia.
Tưổi trẻ chúng tôi gối đầu ôm sách sử
Mê thánh hiền thao thức với trời khuya…

Không ai khác – Chỉ Tôi là chính phạm!
Dẫn dắt cuộc đời theo suy nghỉ… làm thơ
Từ hoang phế, thấy em như … tòng phạm
Tác động vào đời bỏ ngõ ước mơ…

Xin cám ơn em! Đêm dài lắm mộng
Thức tỉnh rồi, có khi nhớ khi quên…
Nước biển đông, ai làm sao tát cạn?
Nên chuyện tình dài, ngàn lẽ một đêm…

Trần Quang Châu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: